Posts tagged Harvard

Mạng Việt Nam tin GS Ngô Bảo Châu giành giải thưởng Fields

- Ngày 19/8, ngày đầu tiên diễn ra Đại hội toán học thế giới tại Hyderabad (Ấn Độ), danh sách Giải thưởng Fields sẽ được công bố cùng nhiều giải thưởng khác. Tuy nhiên, trong khoảng hai tuần nay và rải rác từ rất lâu trước đó, một số tờ báo, diễn đàn trên mạng đã rất lạc quan về việc GS Ngô Bảo Châu sẽ giành giải thưởng cao nhất của Toán học lần này.

Tạp chí Toán học ngày 28/4/2010 đã xới lên vấn đề này bằng bài viết: Giải thưởng Fields 2010 và cơ hội cho Ngô Bảo Châu. Bài viết phân tích giá trị của Bổ đề cơ bản của Chương trình Langlands mà GS Ngô Bảo Châu đã chứng minh thành công.

Mô tả ảnh.
Ngô Bảo Châu chụp hình lưu niệm tại trường cũ, nơi anh học phổ thông chuyên toán suốt ba năm THPT. Ảnh: Bùi Tuấn

Mạng này cho hay: Năm 2009, GS Ngô Bảo Châu đã trở nên nổi tiếng khi hoàn tất chứng minh cho bổ đề cơ bản trong chương trình Langlands. Sau đó, tờ Time của Mỹ đã bình chọn công trình này là một trong 10 sự kiện khoa học – công nghệ của năm 2009. Bây giờ, không phải Ngô Bảo Châu, mà chúng ta – những người yêu Toán đang mong chờ một điều lớn lao hơn: giải thưởng Fields 2010. Mặc dù Đại hội Toán học thế giới đến tháng 8/2010 mới được tổ chức, nhưng ngay từ bây giờ, giới Toán học Việt Nam đã rất nóng lòng chờ đợi ngày Ngô Bảo Châu được vinh danh.

Thuật ngữ bổ đề (lemma) thường dùng để chỉ một cái gì đó dễ chứng minh, một kết quả kỹ thuật giản đơn cần thiết trên con đường chứng minh một định lý đích thực. Thế nhưng, trong trường hợp này, cụm từ bổ đề cơ bản (fundamental lemma) lại gắn liền với một giả thuyết quyết định, một bộ phận không thể tách rời của Chương trình Langlands, một “bổ đề” khó chứng minh đến mức mà 30 năm qua, nhiều nhà toán học hàng đầu – kể cả cá nhân Langlands – đã ra sức lao vào giải quyết nhưng đều thất bại!

Qua đó, có thể thấy rằng Chương trình do nhà toán học kiệt xuất Langlands khởi xướng sẽ được xây dựng nhờ một cuộc chạy tiếp sức của nhiều thế hệ các nhà khoa học, có thể mất nhiều thế kỉ để hoàn thiện. Và Ngô Bảo Châu, nhà toán học Việt Nam có thể nói là đã bắc cây cầu quan trọng nhất trong cuộc chinh phục này.

Ngày 10/8/2010, trên VietNamNet, ông Lê Tuấn Hoa, Phó Viện trưởng Viện Toán học Việt Nam cũng đã nêu dự đoán: Năm ngoái khi tôi đi Hong Kong, các giáo sư ở đó cũng dự đoán Ngô Bảo Châu là ứng cử viên nặng ký của giải thưởng Fields. Ngay từ năm 2008, trong làng Toán nhiều người đã tin Ngô Bảo Châu sẽ đoạt giải thưởng Fields khi anh kết thúc công trình nghiên cứu của mình.

Trên Bee.net.vn ngày 11/8/2010 có bài mang tựa đề: “Nobel Toán học” gọi tên Ngô Bảo Châu, trong đó nêu: Ngay từ cuối năm 2009, GS Châu đã được xem là một trong những ứng viên hàng đầu cho giải thưởng Fields vì những cống hiến nổi bật của anh, đặc biệt là công trình lừng lẫy chứng minh Bổ đề cơ bản thuộc Chương trình Langlands. Trên các website chuyên môn cũng như các diễn đàn của giới yêu toán, cái tên Ngô Bảo Châu liên tục được nhắc đến bên cạnh những gương mặt nổi tiếng khác. Sự kỳ vọng càng lớn hơn khi anh được chọn trình bày báo cáo khoa học tại phiên toàn thể hội nghị 2010.

Mô tả ảnh.
Hình ảnh của Đại hội Toán học thế giới tổ chức tại thành phố Hyderabad, Ấn Độ

Tờ này cũng cho biết thêm: Trong suốt 74 năm qua, châu Á mới có một quốc gia duy nhất có công dân được nhận giải này là Nhật Bản vào các năm 1954, 1970 và 1990. Nếu GS Ngô Bảo Châu được trao Huy chương Fields 2010 thì Việt Nam sẽ trở thành nước châu Á thứ hai sau Nhật Bản có vinh dự này.

Gần đây nhất, báo Người lao động ngày 14/8/2010 đã phỏng vấn Ngô Bảo Châu trước khi anh lên máy bay cùng gia đình sang Ấn Độ tham dự Đại hội Toán học Thế giới. Trả lời câu hỏi “Có nhiều luồng dư luận cho rằng cơ hội giành giải Fields của ông gần như là chắc chắn?”, GS Ngô Bảo Châu trả lời: Cơ hội là khá lớn vì có nhiều nhà toán học báo cáo tại đại hội nhưng chỉ có hai người ở độ tuổi dưới 40.

Tất nhiên, mọi dự đoán chỉ là dự đoán. Điều khát khao về công dân mang quốc tịch Việt Nam đầu tiên có thể giành Giải thưởng Fields hay không sẽ được biết vào buổi Lễ khai mạc Đại hội Toán học ở Ấn Độ ngày 19/8/2010 sắp tới.

Danh sách 20 nhà Toán học được mời báo cáo tại phiên họp toàn thể của Đại hội Toán học thế giới:

1. David Aldous, USA
2. Artur Avila, Brazil
3. R. Balasubramanian, India
4. Jean-Michel Coron, France
5. Irit Dinur, Israel
6. Hillel Furstenberg, Israel
7. Thomas J.R. Hughes, USA
8. Peter Jones, USA
9. Carlos Kenig, USA
10. Ngo Bao Chau, USA
11. Stanley Osher, USA
12. R. Parimala, USA
13. A. N. Parshin, Russia
14. Shige Peng, P.R. China
15. Kim Plofker, USA
16. Nicolai Reshetikhin, USA
17. Richard Schoen, USA
18. Cliff Taubes, USA
19. Claire Voisin, France
20. Hugh Woodin, USA

POLL_DESCRIPTION
INPUT_TYPE ITEM_DESCRIPTION
POLL_DESCRIPTION
  • ITEM_DESCRIPTION

POLL_DESCRIPTION

POLL_OPTION VOTE_PERCENT% VOTE_COUNT phiếu
Tổng cộng: POLL_TOTAL phiếu

showPoll(’1143′);

Cập nhật theo:Tinmoi.vn

Thành tích đáng nể của cô cử nhân đại học Harvard

Ở tuổi 23, cô gái Hàn Quốc Park Won-hui là một nhân vật “sáng giá” trong giới trẻ xứ kim chi khi sở hữu bảng thành tích “đáng nể”: học trung học chỉ trong 2 năm, tốt nghiệp loại ưu ĐH Harvard và hiện là nhà nghiên cứu tại trường ĐH danh tiếng này.


park11110

Park Won-hui đã tốt nghiệp loại ưu ĐH Harvard và hiện là nhà nghiên cứu tại trường ĐH danh tiếng này. (Ảnh: Joongangdaily)

Khi còn ở độ tuổi teen, Park Won-hui đã khiến mọi người phải chú ý đến mình khi chỉ mất vẻn vẹn 2 năm, cô đã tốt nghiệp được trường trung học Học viện Lãnh đạo Hàn Quốc (KMLA) ở Hoengsong, tỉnh Kangwon.

Năm 2004, ngay sau khi tốt nghiệp trường KMLA – trường nội trú tư dành cho học sinh có năng khiếu, chú trọng trau đồi khả năng lãnh đạo cho học sinh, là một trong những trường trung học tư danh tiếng nhất Hàn Quốc, Park Won-hui đã nhận được giấy báo nhập học của 11 trường ĐH uy tín tại Mỹ và cô đã chọn ĐH danh tiếng Harvard làm điểm đến tiếp theo của mình.

Sau khi lấy được tấm bằng cử nhân kinh tế, Park Won-hui trở thành một nhà nghiên cứu làm việc tại phòng nghiên cứu Cải tiến giáo dục trực thuộc ĐH Harvard.

Park cho biết cô đã thực hiện nhiều dự án nghiên cứu và các cuộc thử nghiệm dưới sự hướng dẫn của giáo sư kinh tế Roland G. Fryer.

Khi tốt nghiệp trường trung học tại Hàn Quốc, Park định theo đuổi chuyên ngành sinh học để giúp đỡ những người dân nghèo mắc phải các chứng bệnh nan y. Nhưng sau đó cô nhận ra lĩnh vực sinh học không phù hợp với mình. Do vậy, Park đã thay đổi và lựa chọn chuyên ngành kinh tế – lĩnh vực mà cô quan tâm khi còn học trung học.

Hiện Park đang lên kế hoạch học cao học sau khi làm việc ở phòng nghiên cứu được khoảng 2 năm. “Tôi muốn có được nhiều kinh nghiệm trước khi đi học cao học”, Park giải thích.

Sau khi tốt nghiệp ĐH Harvard loại xuất sắc, Park đã trở thành thành viên của Phi Beta Kappa Society, một câu lạc bộ sinh viên uy tín ở Mỹ.

Để đạt được những thành công như ngày hôm nay, Park đã trải qua không ít khó khăn.

Trong những ngày đầu tiên ở ĐH Harvard, Park đã rất chật vật vì những rào cản ngôn ngữ. Park nghĩ mình là một sinh viên tài năng ở Hàn Quốc nhưng ở Harvard, cô chỉ là một người bình thường giữa rất nhiều sinh viên xuất sắc đến từ nhiều quốc gia khác trên thế giới.

Tuy nhiên, Park không hề bỏ cuộc. Cô miệt mài học mỗi đêm để bắt kịp những bạn học người Mỹ của mình.

Sau đó, cô đã khiến bạn học cùng lớp phải thán phục khi giành được số điểm tuyệt đối trong một kỳ thi môn toán.

Cuối cùng, Park đã hòa nhập được vào môi trường học tập tại Harvard.

Ngoài việc học, Park cũng tập trung tham gia vào các hoạt động ngoại khóa như tình nguyện giúp đỡ người vô gia cư.

Trong cuốn tự truyện xuất bản gần đây của mình, Park đã miêu tả “cú sốc” văn hóa và những thách thức mà cô phải trải qua trong suốt bốn năm học đại học ở Harvard.

“Ban đầu, tôi không nghĩ đến việc viết một cuốn sách về bản thân mình”, Park nói. “Nhưng tôi đã thay đổi suy nghĩ sau khi tôi nhận ra nhiều sinh viên Hàn Quốc chỉ tập trung cho việc chuẩn bị vào những trường đại học hàng đầu ở Mỹ”.

Park kêu gọi các sinh viên hãy suy nghĩ nghiêm túc về lĩnh vực ngành nghề mà họ muốn làm trong tương lai và vạch ra một kế hoạch để có thể đạt được điều đó.
Võ Hiền

Theo:Dantri

Khoá học về sự thất bại

(SVVN) Jayson Blair, phóng viên bị đuổi việc của New York Times, nói chuyện với sinh viên về đạo đức? Còn gì tiếp theo nữa? Cựu giám đốc của Lehman Brothers nói về quản lý rủi ro tài chính chăng?

Đó là một số câu hỏi châm biếm khi ĐH Washington & Lee ở Virginia thông báo Blair sẽ đến diễn thuyết một buổi ở đây.

Thế nhưng tính châm chọc của việc một phóng viên từng phải thôi việc vì bịa đặt ra các bài báo lại đi giảng giải về đạo đức quả là khiến người khác tò mò khó cưỡng. Nhưng ngoài ra, nó còn nhắc nhở các trường đại học nghĩ nghiêm túc hơn về một điều mà họ thường né tránh: giá trị của việc để cho sinh viên tiếp xúc với thất bại, và chuẩn bị tinh thần trước thất bại.

Sức hút của thất bại

Các giáo viên đều nói rằng thất bại chính là điều mà các sinh viên được gọi là thế hệ Y muốn nghe nói đến nhiều hơn. “Sinh viên rất quan tâm đến thất bại” – Rich Honack, giảng viên ở trường Quản lý Kellogg, thuộc ĐH Northwestern, và là chuyên gia về các nền văn hóa thế hệ, nói. Những người ở độ tuổi 20 của thời hiện tại “đã luôn thành công. Họ luôn nhận được cúp khi chơi cho các đội thể thao. Họ luôn nhận được điểm A. Bố mẹ họ luôn nói họ là những người tuyệt vời nhất và bảo vệ họ khỏi các thất bại”. Nhưng theo cách đó, thì thất bại trở thành một thứ đáng sợ hơn nhiều.

Anthony Kronman, tác giả cuốn sách “Tại sao các trường đại học và cao đẳng của chúng ta đã từ bỏ ý nghĩa của cuộc sống”, nói rằng các sinh viên giỏi trong lớp ông dạy ở ĐH Yale thường bị thu hút bởi những nhân vật có khiếm khuyết trong những cuốn sách mà họ đọc. Kể cả trong những câu chuyện Hy Lạp cổ xưa, thì sinh viên cũng có hứng thú với những nhân vật lãng phí tài năng và tạo ra nhiều kẻ thù, thay vì những anh hùng (dù ở thời này thì ngay cả các nhân vật anh hùng cũng không thiếu thất bại để nói đến).

Thầy Kronman, cũng dạy cả đạo đức ở trường Luật, ĐH Yale, nghĩ rằng nói chuyện về thất bại khi giảng bài là rất có lợi. “Tuy nhiên, cũng phải rất thận trọng khi mời trực tiếp một người đã thất bại toàn diện, vì như thế thì rất khó để ngăn buổi nói chuyện trở thành một cuộc “nhận lỗi” không mang tính giáo dục” – Thầy nói – “Điều đó là tự nhiên, nhưng nó làm phức tạp hóa việc đánh giá một cách trung thực và hữu ích về những điều đã gây ra thất bại”. Cho nên, cũng không có gì ngạc nhiên khi hầu hết những người thất bại sẽ thích nói về một chuyện gì đó khác hơn là thất bại của mình. Khi Eliot Spitzer, phải từ chức Thị trưởng New York vì scandal liên quan đến gái mại dâm, đến nói chuyện ở Harvard, chủ đề của ông là “Đâu là lý do căn bản của việc Chính phủ tham gia vào thị trường?”.

Thế nhưng, vẫn có những người công khai vật lộn với những thất bại của riêng mình. Trên website nổi tiếng Slate.com, tác giả Timothy Noah than rằng có quá nhiều sinh viên đại học nhận được những lời khuyên khởi đầu tẻ ngắt từ những người thành đạt. Thành công là đáng ngưỡng mộ nhưng không có nhiều tính giáo dục, trong khi thất bại đem lại nhiều thông tin hơn nhiều – và thú vị hơn.

“Con người thường thấy dễ đếm, một cách rất chi tiết, xem họ đã “hỏng” ở đâu trong cuộc sống của mình, hơn là giải thích những gì mình làm đúng” – Noah viết. Ông gợi ý các trường đại học bỏ những nhân vật thường được mời đến để “cho sinh viên lời khuyên, như Oprah Winfrey, Warren Buffett, Colin Powell; mà nên mời những nhà phê bình truyền thông, những tác giả đã sẵn sàng nhìn nhận các thất bại của mình”.

Bạn không thể trốn khỏi thất bại!

Có những góc trong cuộc sống của sinh viên, mà bạn sẽ không thể trốn khỏi thất bại. Ở một trong những góc như thế, thành công chỉ đến trung bình là một nửa số lần bạn thử: đó là thể thao trong trường đại học.

Trong cuốn sách “Xuất sắc mà không có tâm hồn”, tác giả Harry Lewis, một chủ nhiệm khoa cũ ở ĐH Harvard, đã nhớ lại lần gặp mặt một chủ nhiệm khoa trẻ tuổi từ một trong các khu nhà ở của trường. Anh chủ nhiệm khoa này hỏi Tiến sĩ Lewis là có phải nhà trường thực sự dự định nhận ít vận động viên trẻ vào học hay không.

Tiến sĩ Lewis nói đúng là như vậy, dù ông rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao anh chàng trẻ tuổi kia lại có hứng thú tìm hiểu chuyện này. Dù sao, trông anh ta có vẻ gì là một fan của thể thao đâu.”Như thế sẽ rất tệ” – Anh trưởng khoa trẻ nói với Tiến sĩ Lewis – “Các vận động viên trẻ đó đem lại rất nhiều điều cho trường học. Họ là những người duy nhất ở đây biết cách thất bại mà”.

Đặng Mỹ Dung (theo Post-Gazette)

Nguồn: SVVN.vn