Posts tagged giáo viên
‘Cô đi ra cho hai bạn hôn nhau…’
Oct 13th
– Nhìn cô cậu học trò quấn quít trong lớp, trong khi cả lớp thì đứng ngoài như người canh gác, cô Nhung lẳng lặng đi ra… Câu chuyện về ứng xử sư phạm do cô giáo Lê Thị Năm, Trường THPT Hồng Bàng – Hà Nội kể lại từ một lần đi thực tập ở một trường cấp 3 khiến học trò tâm phục, khẩu phục.
Khi trò… thèm hôn
![]() |
| Những hình ảnh như thế này đã trở thành “chuyện thường ngày” với HS và còn được các em trêu chọc nhau quay clip phát tán lên mạng. |
Tiết học thứ 2 của buổi sáng hôm ấy, cô giáo Nhung đến lớp sớm hơn một chút nhưng ở lớp lại xẩy ra một hiện tượng lạ. Cửa sổ lẫn cửa chính đều được khép kín.
Học sinh lớp cô dạy đều đứng ngồi ngoài hành lang, các em đang bàn tán chuyện gì đó, mấy đứa túm tụm lại cửa sổ kính ngó vào trong. Nhưng khi cô lại gần thì lại im lặng, chỉ có đôi ba tiếng thì thầm nho nhỏ.
Cô Nhung bước vào cửa lớp, cất tiếng hỏi: “Sao lớp mình lại đứng ở ngoài cả thế này?”.
Cả lớp không một tiếng trả lời. Một bạn nam cất tiếng nhưng giữa chừng lại đứt quãng: “Thưa cô, bạn Tuấn và bạn Hiền đang…!”
Cô giáo giật mình, mở cửa lớp. Vừa vào được mấy bước, cô sững người trước cảnh tượng dang diễn ra trước mắt: Tuấn và Hiền đang ôm siết lấy nhau và hôn nhau đắm đuối.
Sau vài giây trấn tĩnh, cô Nhung nhanh chóng bước ra khỏi lớp và nhẹ nhàng khép cửa, trả lại không gian yên tĩnh cho hai cô cậu…hôn nhau tiếp. Cô về phòng giáo viên ngồi đợi.
Mười phút sau, Tuấn và Hiền cùng dắt nhau lên phòng giáo viên và nói lời xin lỗi cô. Thì ra, hai cô cậu yêu nhau và cả lớp biết. Buổi sáng hôm đó, tự nhiên Tuấn …muốn hôn, bất đắc dĩ cả lớp phải tạo điều kiện cho hai cô cậu có không gian riêng.
Sau khi nghe hai học trò thú tội, cô Nhung phân tích: Hai bạn làm việc đó trước con mắt cả lớp sẽ gây khó chịu cho không ít bạn. Hơn nữa, cũng làm hỏng đi hình ảnh đẹp, vì cả hai đều là học sinh khá của lớp. Dù các bạn yêu nhau nhưng lớp học vẫn là không gian chung của mọi người.
Đó là chưa kể, nếu không phải là cô mà là thấy giám thị bắt được thì mọi chuyện sẽ ầm ĩ đến thế nào. Lúc đó, mọi người trong trường sẽ nghĩ về hai em ra sao?
Nghe cô nói, Tuấn và Hiền đều im lặng lắng nghe. Cả hai xúc động nắm lấy tay cô nói lời cảm ơn vì cô đã chê trách rất đúng, nhưng lại cứu hai bạn một tình huống “nguy hiểm”. Cô cậu cũng không quên hứa sẽ không bao giờ để những việc tương tự như thế này xảy ra một lần nữa.
Khi được hỏi, vì sao cô không tức giận, cô Nhung chia sẻ: Cô không lạ những đôi học trò yêu nhau ở lớp. Nếu phê phán chúng, chúng sẽ chống lại và cố gắng chứng tỏ tình yêu của mình. Lúc đó, thú thực là cô rất sốc, nhưng may mắn đã bình tĩnh lại.
Cô chỉ đứng đó với thời gian vừa đủ để một trong hai cô cậu nghe thấy tiếng động và nhìn thấy cô. Phải để các em nhìn thấy cô đã chứng kiến, mình mới có cơ hội để trao đổi.
Từ sau câu chuyện đó, Tuấn và Hiền đã biết chừng mực trong việc thể hiện tình yêu và cũng không quên chăm chỉ học hành, giữ đúng lời hứa với cô giáo.
“Không được đâu sói à”
Cô Lê Thị Năm mới ra trường chưa đầy năm. Những tình huống nho nhỏ rất thường gặp trong sư phạm cũng có thể khiến một giáo viên bực tức và làm cho buổi học trở nên căng thẳng. Vì thế, cô Năm thường xử lý chúng bằng tiếng cười.
Nhìn học trò liến thoắng nói chuyện trong giờ, cô Năm nhắc nhở: “Này Hùng, em nói chuyện nhiều quá rồi đấy! Em trật tự để cô giảng bài được không?”
Cậu học trò nghịch ngợm bướng bỉnh tặng ngay một câu cửa miệng của giới teen: “Không được đâu sói* à! Em quen rồi mà!”
Cả lớp cười ầm. Ngay lập tức, cô mời Hùng: “Em lên bàn đầu ngồi!”. Hùng miễn cưỡng lên đó nhưng mất “cạ cứng” buôn chuyện nên cứ nhấp nhổm không yên, van xin cô giáo: “Cô cho em xuống bàn dưới ngồi đi cô. Em không quen ngồi đây tí nào cả.”
Cô Năm tươi cười phản công: “Không được đâu sói à!”. Cả lớp và Hùng đều cười nghiêng ngả và sau đó ngoan ngoãn vào bài học.
Một lần khác, nhìn cậu học trò hay ngủ gật tên Hưng đang say sưa giấc nồng giữa tiết học, còn cả lớp ồn ào như ái chợ vỡ, cô Năm gõ thước lên bảng nói lớn: “ Cả lớp mình trật tư cho bạn Hưng còn ngủ chứ!”
Lớp cười rầm rầm. Cậu học trò tên Hưng dụi mắt ngượng ngùng và tỉnh giấc. Không khí lớp học vui vẻ và thoải mái vì cô biết đùa.
Theo vietnamnet.vn
Nữ sinh gốc Việt đoạt giải thưởng dành cho sinh viên xuất sắc
Oct 9th
Cuối tháng trước, Phương Nguyễn, nữ sinh viên cao học gốc Việt tại Trường đại học Dominguez Hills – California (Mỹ) đã được Ban giám đốc Hệ thống Đại học California quyết định trao tặng giải thưởng William Randolph Heart/CSU Trustee Award năm 2010 (Outstanding Achievement for 2010).

Theo thông lệ, giải này được trao mỗi năm một lần cho một cá nhân xuất sắc nhất, nhưng có tinh thần vượt khó khăn trong cuộc sống và học tập của 1/23 ngôi trường trong toàn Hệ thống.
Phương Nguyễn sinh năm 1982, qua Mỹ định cư theo diện ODP (đoàn tụ gia đình) năm 1991. Dù phải học 2 cấp dưới lớp do trình độ tiếng Anh còn kém, cô vẫn ra trường năm 19 tuổi trong danh sách 15 người đạt điểm cao nhất Trường Trung học Narbonne High School ở Harbor City. Sau đó, với năng khiếu đặc biệt về toán, cô được nhận vào học tại Trường ĐH Dominguez Hills.
Thuở ấu thơ, Phương Nguyễn đã từng cận kề với cái chết vì chứng sốt rét ác tính khi gần 1 tuổi, kèm theo những bất hạnh khác trong gia đình những năm gần đây, tưởng chừng cô không thể trở thành một giáo sư toán khi theo học tại Trường ĐH Dominguez Hills. Nhưng mỗi lần gặp khó khăn là mỗi lần cô cảm thấy mạnh mẽ hơn để theo đuổi giấc mơ riêng của mình. Năm 2009, Phương Nguyễn tốt nghiệp cử nhân ngành sư phạm Toán và hiện là giáo sư Toán tại Trường Trung học John C. Fremont ở Los Angeles.
Phương Nguyễn cho biết nhờ nhận được giải thưởng Hearst Scholar, vào đầu khóa mùa thu này cô sẽ ghi danh lớp Cao học Sư phạm Toán tại khoa Toán của Trường ĐH Dominguez Hills. Cô phát biểu: “Bằng cao học sẽ mang lại vinh dự cho cá nhân tôi và danh dự cho cha mẹ tôi. Tôi cũng có thể mang khoe với các anh chị em của tôi nữa. Lý do vì họ đều là các kế toán viên, nhưng hầu như không ai có bằng cao học. Tôi sẽ là người đầu tiên trong gia đình có được mảnh bằng quý giá này!”.
Ngoài số tiền học bổng 3.000 USD, người đoạt giải Hearst Scholars còn được nhà tài trợ Sony tặng một chiếc laptop hiệu Vaio cùng một máy quay phim Bloggie. Phương Nguyễn tâm sự: “Bấy nay tôi vẫn luôn ấp ủ ước mơ một ngày nào đó sẽ là người chủ xướng lập ra một quỹ học bổng giúp các nạn nhân của tệ nạn buôn người ở Việt Nam và một số nước khác trên thế giới!”.
Theo Đại Đoàn Kết
Giáo dục Việt Nam trong kinh tế thị trường
Oct 5th
“Riêng đối với khối giáo dục CĐ, ĐH, thì ngoài lĩnh vực khoa học – kỹ thuật, dịch vụ giáo dục cần phải tham gia cơ chế thị trường và trở thành hàng hóa…”, TS, Nhà giáo ưu tú Đặng Huỳnh Mai viết.

Vấn đề mối quan hệ cũng như sự tác động giữa giáo dục và nền kinh tế thị trường đã được rất nhiều công trình tập trung nghiên cứu và đề cập trong nhiều diễn đàn và hội thảo khoa học. Ở đây, chúng tôi chỉ tiếp cận vấn đề trên quan điểm của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Sự tác động của kinh tế thị trường đối với giáo dục được xem xét trên cơ sở của mối quan hệ giữa giáo dục với thị trường hàng hóa (mang hình thái vật chất); thị trường nhân tài; thị trường dịch vụ lao động và cả mối quan hệ giữa cơ chế giáo dục với cơ cấu kinh tế…
Có thể hiểu, thị trường là nơi hoặc lĩnh vực trao đổi hàng hóa hoặc tiến hành mua bán. Còn thị trường giáo dục – nếu thừa nhận sự tồn tại của nó – thì phải được xét trên các lĩnh vực như: sự nghiệp giáo dục, nguồn lực giáo dục, sản phẩm của giáo dục và dịch vụ giáo dục cũng như cái gì là nơi có thể trao đổi, mua bán.
Những lý luận liên quan
Về sự nghiệp giáo dục: Về việc giáo dục liệu có phải là sản xuất công nghiệp hay không, thì cho đến nay, giới kinh tế học giáo dục đưa ra những ý kiến, góc nhìn và nhận xét khác nhau, thậm chí còn trái ngược nhau về căn bản. Tuy nhiên, chính điều này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, đặc biệt là những người làm công tác nghiên cứu lý luận giáo dục. Trong đó, sự nghiên cứu về mối quan hệ giữa kinh tế thị trường với nội hàm cải cách giáo dục là một vấn đề rất được quan tâm.
- Quan niệm giáo dục là ngành sản xuất đặc biệt
Quan niệm này cho rằng: nếu chúng ta định nghĩa công nghiệp là sự nghiệp hoạt động sản xuất, thì giáo dục mang tính sản xuất đương nhiên phải là một ngành trong lĩnh vực sản xuất. Trên thế giới, thông thường giáo dục được xếp vào ngành sản xuất thứ ba. Năm 1992, ở Trung Quốc, quyết định về ngành sản xuất thứ ba do Đảng Cộng sản Trung Quốc và Quốc Vụ viện Trung Quốc đưa ra rõ ràng; rằng sự nghiệp giáo dục là trọng điểm của ngành sản xuất thứ ba, và chỉ rõ giáo dục là “ngành cơ bản có ảnh hưởng toàn diện, dẫn dắt đối với sự phát triển của nền kinh tế quốc dân”; đồng thời cho rằng, tính chất của sản xuất giáo dục là do tính chuyên ngành, tính sản xuất, tiêu hao nguồn vốn và tính có thể kinh doanh của nó quyết định. ở Việt Nam, với cải cách giáo dục năm 1981, giáo dục được xếp vào lĩnh vực công nghiệp và lương giáo viên được xếp theo thang lương kỹ sư.
Tính đặc thù của sản xuất giáo dục là do ba đặc tính cơ bản của nó quyết định, bao gồm giáo dục là ngành sản xuất có tính nền tảng, giáo dục là ngành sản xuất gián tiếp và giáo dục là ngành sản xuất có hiệu quả rất lâu dài. Quan điểm này góp phần làm rõ vai trò và vị trí chiến lược của giáo dục, cung cấp lý luận trụ cột mới cho lộ trình cải cách giáo dục được sâu hơn.
Ở nước ta, với nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, thì quá trình ấy cần chú trọng sự gắn liền quá trình này với lịch sử phát triển giáo dục. Hay nói cách khác, muốn xem giáo dục có phải là hàng hóa hay hàng hóa ở góc độ nào, thì hãy xem sản phẩm của nó phục vụ cho ai, tức là sự nghiệp giáo dục có thuộc về quốc gia, dân tộc của chúng ta hay không?
Trên cơ sở đó, người ta cho rằng, giáo dục là ngành sản xuất đặc biệt, một ngành đào tạo con người để đặc biệt phục vụ sự nghiệp phát triển kinh tế. Mặt khác, sản phẩm của giáo dục lại có thể đóng góp làm cho các ngành nghề khác tăng GDP. Do giá trị đặc biệt của sản phẩm giáo dục là có thể trở thành nhu cầu tiêu thụ của xã hội, và vì vậy, lẽ đương nhiên, giáo dục là một ngành sản xuất.
Tuy nhiên, nếu giáo dục là một ngành sản xuất, thì nó cũng phải chịu sự chế ước và chi phối của quy luật kinh tế thị trường. Nhưng tự bản thân giáo dục cũng có quy luật riêng, cố hữu của nó, và tất yếu vấn đề chiến lược xây dựng và phát triển giáo dục của một đất nước lại phải tuân theo quy luật của bản thân ngành giáo dục và quy luật xây dựng và phát triển của đất nước đó.
- Quan niệm giáo dục là yếu tố sản xuất
Quan niệm này cho rằng, giáo dục là yếu tố sản xuất quan trọng nhất của sản xuất xã hội. Bởi vì, nhân tài và người lao động chính là sản phẩm của giáo dục và đào tạo. Nói cách khác, sản phẩm từ sản xuất giáo dục là sức lao động có tri thức và kỹ năng nhất định, có “giá trị” và “giá trị sử dụng”.
- Quan niệm giáo dục không là sản xuất
Nhiều học giả trên thế giới không hoàn toàn đồng ý với quan niệm giáo dục “là một ngành sản xuất”, khi cho rằng, cần phải coi quá trình giáo dục là tái sản xuất tri thức về văn hóa, khoa học – kỹ thuật. Nếu xét từ góc độ này, giáo dục cũng có tính sản xuất nhất định. Mặc dù bản thân giáo dục không trực tiếp sản xuất ra của cải vật chất nhưng đã “sản xuất” ra những con người làm ra của cải vật chất.
Về sản phẩm giáo dục:
- Sản phẩm và hoạt động của dịch vụ giáo dục là hàng hóa. Sản phẩm và dịch vụ giáo dục được tiến hành trao đổi, bao gồm sản phẩm dịch vụ giáo dục và sản phẩm của các ngành khác. Người ta cho rằng, nếu không có kiểu trao đổi này, quan điểm giáo dục là ngành sản xuất sẽ không còn tồn tại. Vì vậy, sản phẩm dịch vụ giáo dục phải là hàng hóa và cần phải được thị trường hóa. Bởi vì:
+ Những thứ mà dịch vụ giáo dục cung cấp, mặc dù giá trị sử dụng là đặc biệt, nhưng xét về bản chất, nó cũng như các hàng hóa khác. Vì vậy, dịch vụ do giáo dục cung cấp có thể nói chính là hàng hóa.
+ Các kiểu dịch vụ hoặc bản thân hoạt động lao động có giá trị, khi trao đổi trên thị trường, về bản chất, không có gì khác về mặt hình thức so với các hàng hóa khác.
+ Thực chất của quan niệm thu hút lực lượng lao động qua đào tạo – hay nói cách khác – năng lực làm việc của người lao động là sự đầu tư tiền bạc khi tiến hành đào tạo, tức là đã tạo giá trị cho lực lượng lao động đó vào thị trường lao động. Với trình độ giáo dục khác nhau thì lực lượng lao động có trình độ và khả năng làm việc khác nhau, nên cũng có giá trị khác nhau khi tham gia thị trường.
- Sản phẩm giáo dục không phải là hàng hóa. Nhiều người cho rằng, giáo dục không giống sản xuất hàng hóa, bởi sản xuất thì lấy việc không ngừng hạ thấp giá thành và theo dõi lợi nhuận làm mục tiêu. Còn giáo dục thì lấy nhiệm vụ chính trị làm mục tiêu. Những người lao động được giáo dục – đào tạo nói chung, thường không bị coi là hàng hóa trên thị trường. Phần lớn kinh phí giáo dục trên thế giới đều do nhà nước chịu trách nhiệm, học sinh và gia đình chỉ gánh vác một phần học phí hoặc toàn bộ học phí chứ không phải là toàn bộ sự nghiệp giáo dục. Giáo dục trải qua bao nhiêu thế kỷ đều được khẳng định là ngoài chức năng và giá trị kinh tế, còn có các chức năng và giá trị chính trị, chức năng văn hóa… Nếu quá nhấn mạnh vào vấn đề chức năng kinh tế của giáo dục thì khó bảo đảm được chức năng xã hội và chính trị. Điều này cũng có nghĩa là khó bảo đảm tính công bằng trong giáo dục.
Về thị trường giáo dục:
- Thị trường hàng hóa mang hình thái vật chất
Thị trường hàng hóa mang hình thái vật chất của giáo dục là ngoài các sản phẩm vật chất, do nhà trường trực tiếp sản xuất, đầu tư, còn tăng cường góp phần làm cho nền kinh tế thị trường thêm phồn vinh. ở đây, chủ yếu là thông qua việc thể hiện vai trò của giáo dục đối với phát triển sản xuất hàng hóa mang hình thái vật chất, được phản ánh thông qua việc rút ngắn thời gian lao động cần thiết của xã hội, nâng cao hiệu suất sản xuất lao động, hàng hóa sản xuất càng nhiều trong cùng một đơn vị thời gian, tạo ra nhiều sản phẩm có giá trị cao.
- Thị trường nhân tài, thị trường lực lượng lao động
Rất nhiều nhà nghiên cứu đã nhận định: thị trường nhân tài, thị trường lực lượng lao động là vấn đề hạt nhân, là khâu then chốt của việc nghiên cứu mối quan hệ và sự tác động của nó đối với thị trường. Nó được thể hiện chủ yếu trên ba mặt sau đây:
+ Trong điều kiện sản xuất hiện đại hóa, nhân tài và sức lao động vừa là đối tượng để giáo dục đào tạo, vừa là người lao động trong các ngành sản xuất, lĩnh vực sản xuất hàng hóa; là yếu tố quan trọng nhất của lực lượng sản xuất. Giải quyết mâu thuẫn giữa cung và cầu về nhân tài chuyên ngành và các loại lực lượng lao động, vừa thể hiện bằng hình thức điều động, phân công của nhà nước, vừa có sự điều tiết bằng quy luật cung – cầu của thị trường.
+ Mối quan hệ nội tại giữa giáo dục với thị trường nhân tài và thị trường lực lượng lao động lại thể hiện ở vai trò của đào tạo nhân tài chuyên ngành và huấn luyện lực lượng lao động chuyên môn sâu. Giáo dục, xét về góc độ thực tế, phải đáp ứng yêu cầu của thị trường nhân tài và thị trường lao động chuyên ngành. Nếu lực lượng này đáp ứng yêu cầu, tiêu chuẩn của thời đại, thì chắc chắn sẽ đứng vững trong thị trường cạnh tranh nhân tài và lực lượng lao động.
+ Thị trường nhân tài, thị trường lực lượng lao động là nguồn giá trị nhiều hơn giá trị vốn có của nó như C. Mác từng nói, đại ý là: hàng hóa sức lao động sở dĩ là sản phẩm có sự khác biệt giữa giá trị của bản thân nó và giá trị do nó tạo ra là vì nó có đặc tính riêng biệt, là lực lượng sáng tạo giá trị, là nguồn gốc của giá trị.
- Thị trường khoa học – kỹ thuật
Thị trường khoa học – kỹ thuật gắn liền với 2 yếu tố: thiết bị và công nghệ ứng dụng; con người sử dụng thiết bị và công nghệ đó. ở đây, thiết bị và công nghệ là hàng hóa thì quá rõ ràng, còn người sử dụng thì lại rơi vào thị trường nhân tài và lực lượng lao động như đã đề cập ở trên.
- Thị trường dịch vụ lao động (dịch vụ) C. Mác cũng từng cho rằng: Dịch vụ trường học (chỉ cần anh ta là thứ mà sản xuất cần hoặc có ích); dịch vụ y tế (chỉ cần anh ta bảo đảm được sức khỏe, duy trì tất cả nguồn giá trị tức là bản thân sức lao động), mua dịch vụ này chính là mua hàng hóa có thể bán được, cung cấp bản thân khả năng lao động để thay thế phục vụ bản thân. Dịch vụ này cần thêm phí sản xuất và phí tái sản xuất khả năng lao động. Nói chung, ý nghĩa dịch vụ ở đây chẳng qua là dịch vụ cung cấp hoạt động, giữa giáo dục và thị trường dịch vụ lao động có mối liên hệ mang tính tất nhiên.
Tác động của kinh tế thị trường trong lĩnh vực giáo dục
Đối với giáo dục phổ thông, bao gồm:
- Đối với giáo dục mầm non chưa phải là cấp học bắt buộc, cấp học thực hiện xã hội hóa, thị trường có thể tác động hoặc không tác động như sau:
+ Về sự nghiệp giáo dục, giáo dục mầm non vẫn là phục vụ nhiệm vụ chính trị của Đảng và Nhà nước, không mang ý nghĩa hàng hóa.
+ Về hoạt động dịch vụ, là hàng hóa trong cơ chế thị trường.
+ Về nhân tài và lực lượng lao động, đối với công lập, là nhiệm vụ chính trị; còn đối với ngoài công lập, có thể có sự trao đổi trong cơ chế thị trường nhưng phần lớn là chưa ngang giá đối với giáo dục giỏi.
- Đối với giáo dục tiểu học và trung học cơ sở cấp học phổ cập, bắt buộc, vấn đề thị trường là không đáng kể. Phần thực hiện xã hội hóa cũng không đáng kể. Thị trường có thể tác động hoặc không tác động vào các lĩnh vực như:
+ Về sự nghiệp giáo dục, giáo dục tiểu học là phục vụ nhiệm vụ chính trị của Đảng và Nhà nước, không mang ý nghĩa hàng hóa. Cho dù là công lập hay ngoài công lập thì vẫn phải thực hiện nhiệm vụ mà trong Di chúc Bác Hồ đã căn dặn là “Đào tạo thế hệ cách mạng cho đời sau”.
+ Về hoạt động dịch vụ, là hàng hóa trong cơ chế thị trường.
+ Về thị trường nhân tài và lực lượng lao động, đối với công lập, là nhiệm vụ chính trị thì phân công, điều động là hình thức chủ yếu; còn đối với ngoài công lập, có thể có sự trao đổi trong cơ chế thị trường về mức thù lao ở một số trường tư thục hoặc một vài trường quốc tế.
- Đối với giáo dục trung học phổ thông chưa phải là cấp học bắt buộc, cấp học thực hiện vai trò trách nhiệm của Nhà nước có kết hợp với xã hội hóa, thì thị trường có thể tác động hoặc không tác động như sau:
+ Về sự nghiệp giáo dục, giáo dục trung học phổ thông vẫn chủ yếu là phục vụ nhiệm vụ chính trị của Đảng và Nhà nước. Tất nhiên ở đây có một phần của vai trò quốc tế.
+ Về hoạt động dịch vụ, là hàng hóa trong cơ chế thị trường
+ Về nhân tài và lực lượng lao động, đối với công lập, là nhiệm vụ chính trị, được Nhà nước điều động và phân công và tiền lương theo mức quy định của Nhà nước. Đối với ngoài công lập, có thể có sự trao đổi, thương lượng, nhưng phần lớn là sức lao động bỏ ra chưa ngang giá đối với giáo viên giỏi ở một số trường trong nước; có thể ngang giá ở một vài trường quốc tế. Đối với nhiệm vụ quốc tế: thuộc cơ chế thị trường (trừ nhiệm vụ chính trị do Đảng và Nhà nước giao cho ở một vài trường học).
- Đối với giáo dục cao đẳng và đại học
+ Về sự nghiệp giáo dục, đây là bậc học đào tạo nguồn nhân lực cho đất nước. Cho nên, sự nghiệp giáo dục vẫn phải là đào tạo những con người phục vụ cho đất nước, nhân dân, phục vụ nhiệm vụ chính trị của Đảng và Nhà nước.
+ Về hoạt động dịch vụ, người ta cho rằng, ngoài đội ngũ giảng viên đòi hỏi phải có chất lượng cao thì chất lượng dịch vụ ở giáo dục đại học đóng vai trò quan trọng. Nhìn vào chất lượng dịch vụ giáo dục ở một trường đại học, có thể đánh giá được năng lực quản lý của nhà trường đó. Vì vậy, lĩnh vực này có mang ý nghĩa hàng hóa trong cơ chế thị trường.
+ Về thị trường nhân tài và lực lượng lao động:
Đối với các trường công lập, Nhà nước cần quan tâm quản lý và đầu tư để có những con người tài ba phục vụ nhiệm vụ chính trị của đất nước. Lực lượng này do Nhà nước điều động, phân công và tiền lương cần được thực hiện như tinh thần Nghị quyết Trung ương 7 khóa X về xây dựng đội ngũ trí thức Việt Nam.
Đối với các trường ngoài công lập, lực lượng giảng viên làm việc trong khối này có thể chịu ảnh hưởng của cơ chế thị trường nhân tài và lao động. Chính nơi này cũng sẽ góp phần tạo ra thị trường lao động để người lao động khẳng định tài năng và hiệu quả làm việc.
Đối với nhiệm vụ quốc tế, thuộc cơ chế thị trường, trừ nhiệm vụ chính trị do Đảng và Nhà nước giao cho.
Với thị trường khoa học – kỹ thuật, đây là lĩnh vực hoàn toàn có thể thị trường hóa, không những trong phạm vi của một nhà trường, một đất nước, mà có thể triển khai ở phạm vi quốc tế.
Tóm lại, xét từ góc độ vĩ mô, giáo dục Việt Nam là một hoạt động nhằm thực hiện nhiệm vụ chính trị của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Mục tiêu của giáo dục đào tạo là đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài cho đất nước trong quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa theo đường lối xây dựng chủ nghĩa xã hội; trong đó có chú trọng đến việc đào tạo và huấn luyện lực lượng lao động cho các ngành, các lĩnh vực sản xuất vật chất và phi vật chất. Với lĩnh vực giáo dục phổ thông, do chức năng và nhiệm vụ giáo dục là hết sức đặc trưng, nên thành quả của giáo dục là đa phương diện; trong đó, thành quả của giáo dục đáp ứng nhiệm vụ chính trị là quan trọng nhất và mang tính chất quyết định. Cơ chế thị trường chỉ có thể tác động vào lĩnh vực dịch vụ và hoạt động dịch vụ giáo dục là chính. Riêng đối với khối giáo dục cao đẳng và đại học, thì ngoài lĩnh vực khoa học – kỹ thuật, dịch vụ giáo dục cần phải tham gia cơ chế thị trường và trở thành hàng hóa, còn yếu tố tài năng và lực lượng lao động thì phần lớn phải phục vụ cho nhiệm vụ chính trị của Đảng, Nhà nước ta; phần còn lại có thể tham gia thị trường trong nước và quốc tế.
Giảng viên tự “choáng” với thu nhập của mình
Sep 29th
Sau khi đăng bài viết “Choáng với thu nhập giảng viên Đại học”, PV đã nhận được rất nhiều phản hồi từ chính các giảng viên của Đại học Ngoại thương Hà Nội. Không thắc mắc đến những khoản thu ngoài trường (từ việc làm thêm, tư vấn các dự án, …), những giảng viên này cho biết họ “choáng” vì con số thu nhập trung bình/tháng của mỗi giảng viên mà lãnh đạo nhà trường báo cáo Bộ Giáo dục – Đào tạo và đăng công khai trên website của trường. Theo họ, con số trung bình thu nhập 9 triệu đồng/tháng/người hoàn toàn không chính xác.
Trên bảo đúng, dưới khẳng định là sai
Theo báo cáo 174/DHNT-KHTC (do Hiệu trưởng nhà trường – GS,TS Hoàng Văn Châu – ký và đóng dấu ngày 10/05/2010) thì mức thu nhập bình quân của một giảng viên trường ĐH Ngoại thương năm 2009 là 9 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, thu nhập bình quân năm 2009 của cán bộ quản lý trường này là 7,2 triệu/tháng.
Dự kiến mức thu nhập bình quân này trong năm 2010 sẽ tiếp tục được tăng lên, cụ thể là: Đối với giảng viên: trung bình thu nhập là 10 triệu/tháng; đối với cán bộ quản lý: trung bình thu nhập là 8 triệu/tháng.
Báo cáo công khai về thu nhập giảng viên, cán bộ quản lý là một trong những nội dung công khai thu chi tài chính mà Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ đạo các trường bắt buộc thực hiện.
Báo cáo này được công khai trên website chính thức của trường Đại học Ngoại thương nhưng ít được cán bộ, giảng viên chú ý. Cho đến khi bài viết “Choáng với thu nhập giảng viên đại học” được đăng trên VietNamNet, nhiều cán bộ, giảng viên khá bất ngờ với những thông tin này và xuất hiện nhiều ý kiến đa chiều xung quanh các vấn đề được bài báo đề cập.
Riêng với thông tin về mức thu nhập trung bình 9 triệu/tháng/người, nhiều giảng viên, nhất là các giảng viên trẻ bày tỏ sự thắc mắc, ngạc nhiên về con số mà báo cáo đã đề cập vì khi so sánh với mức thu nhập hiện tại, con số này thực sự là “niềm mơ ước”. Theo các giảng viên, con số trung bình mà nhà trường báo cáo với Bộ GD-ĐT hoàn toàn không trùng khớp với thu nhập thực tế của họ.
Một số giảng viên lâu năm, có học vị, học hàm cao cũng băn khoăn vì sau nhiều năm cống hiến, mức thu nhập của họ mới đạt mức này hoặc vượt mức này, trong khi đó số giảng viên trẻ và có thu nhập 4-5 triệu đồng/tháng của trường chiếm tỷ lệ đáng kể (như vậy phải có người cao vượt hẳn lên, nhưng có đủ bù lại cho nhiều người thấp hơn hay không thì lại là việc khác).
Khi giải thích về điều này, TS Đào Thị Thu Giang, Phó hiệu trưởng trường ĐH Ngoại thương Hà Nội khẳng định: “Con số đó là hoàn toàn chính xác và đúng thực tế”.
Tính toán thế nào?
Để chứng minh con số thu nhập trung bình 9 triệu/tháng/giảng viên là không chính xác, các giảng viên của trường ĐH Ngoại thương cho biết thu nhập của họ có từ các nguồn sau:
Lương theo hệ số nhà nước (trường nào cũng bằng trường nào), có thêm phụ cấp thâm niên, phụ cấp chức vụ nhưng không đáng là bao.
Lương từ nhà trường (tùy từng trường): Khoảng gấp 1,5 lần lương nhà nước trả.
Tiền giảng vượt giờ: Cao nhất khoảng 30 triệu/năm (nhưng theo phản ánh của giảng viên thì đạt được số tiền vượt giờ này phải đi dạy với một mật độ “khủng” và thường không thể duy trì trong thời gian dài được). Trung bình mỗi giảng viên có tiền vượt giờ 10 triệu/năm.
Ngoài ra có tiền nghiên cứu khoa học nhưng tiền này không phải giảng viên nào cũng có vì phải từ Thạc sỹ trở lên mới có cơ hội nhận đề tài, thậm chí bây giờ phải là TS, GS, PGS mới được làm chủ nhiệm đề tài. Nếu chỉ tham gia nghiên cứu cùng thì khoản tiền này không đáng là bao.
Cuối cùng là tiền Tết (khoảng 1 triệu) và tiền hè (khoảng 800 ngàn).
Tính tổng cộng lại rồi chia trung bình ra thì thu nhập hàng tháng từ trường của giảng viên có bằng TS, thâm niên 15 năm (thời gian công tác mà theo nhà trường là ở mức trung bình) là khoảng 7,5 triệu, nếu có chức danh PGS, chức vụ từ Trưởng phòng trở lên là khoảng 9 triệu đồng.
Như vậy, nếu tính thời gian tăng lương trung bình là 3 năm/lần thì cho đến khi về hưu, một giảng viên có bằng TS và chức danh PGS thì thu nhập cũng chỉ đạt tối đa 11 triệu/tháng.
Nếu lấy thu nhập của người cao nhất cộng với người thấp nhất để chia trung bình thì không thể ra con số 9 triệu/tháng (bởi như vậy có nghĩa người có thu nhập thấp nhất là 7 triệu/tháng. Con số này lại càng không chính xác). Hơn nữa, cái cách tính lấy của người cao nhất cộng với người thấp nhất rồi chia đôi là không khoa học và kết quả không phản ánh đúng thực tế. Đó là chưa kể đến việc số người có thu nhập cao trong trường ít hơn hẳn người thu nhập thấp.
Trong khi đó, TS Đào Thị Thu Giang lại cho biết: “Cách tính để đưa ra con số thu nhập trung bình 9 triệu đồng/tháng của giảng viên là dựa trên tổng tất cả các khoản chi cho giảng viên chia cho số giảng viên có mặt bình quân/năm (không kể người đi nước ngoài, giảng viên thử việc). Thu nhập này bao gồm tất cả các khoản: lương, tiền lên lớp, trông thi chấm thi, nghiên cứu khoa học, và các khoản thu khác (kể cả tiền đi họp, dự hội thảo)….”
Nếu tính theo cách này, thì có những khoản cần dùng để đảm bảo cho các hoạt động của nhà trường, giảng viên không được nhận nhưng vẫn được tính là thu nhập của giảng viên (?!) Mặt khác, trong báo cáo nhà trường không hề cho biết, đây là thu nhập trước thuế hay sau thuế.
Như vậy, đã có sự khác biệt về cách hiểu mức thu nhập trên báo cáo của nhà trường và cách hiểu của giảng viên. Nhà trường đã tính toán căn cứ vào tổng số tiền chi cho giảng viên (kể cả những khoản giảng viên không được nhận) và cũng không trừ thuế thu nhập. Ngược lại, giảng viên chỉ tính theo số thu nhập thực tế đến tay họ.
Sẽ chỉ giải thích nội bộ
Vấn đề đặt ra là: tại sao các giảng viên trong trường lại có ý kiến khác nhau, thậm chí một số có phần khá gay gắt, nếu con số đó hoàn toàn đúng trong thực tế?
Giải thích về điều này, TS Đào Thị Thu Giang khẳng định: “Thông tin đó đã được lãnh đạo các phòng ban kiểm tra trước rồi mới báo cáo lên Bộ”. Tuy nhiên, bà Giang cho biết có điểm cần lưu ý là báo cáo không nêu rõ con số này đã loại trừ các giảng viên đang trong giai đoạn thử việc một năm (?!) nên có thể gây thắc mắc trong số các bạn trẻ.
Hơn nữa, cán bộ giảng viên thường chỉ chú ý tới khoản lương (gồm lương cơ bản và lương tăng thêm của nhà trường) chứ ít khi tính cả các khoản thu nhập không thường xuyên khác do đó có thể nảy sinh ý kiến khác nhau. Bà Giang nhấn mạnh: “Với những ai thấy báo cáo này có vấn đề khúc mắc, nhà trường sẵn sàng giải thích tới từng người, bởi không có vấn đề gì ở đây cả, con số đó là hoàn toàn chính xác.”
han
TS Đào Thị Thu Giang cũng bày tỏ quan điểm: “Mức thu nhập này (9 triệu) vẫn quá ít ỏi so với những gì các giảng viên phải đầu tư để trau dồi kiến thức và so với với khối lượng công việc họ đang làm.”
Giáo viên thu tiền trường theo… lệnh
Sep 20th
Thường giáo viên ít lên tiếng hoặc “muốn có lời” phải được sự đồng ý của Hiệu trưởng. Qua diễn đàn “lạm thu”, VietNamNet nhận được rất nhiều ý kiến của giáo viên từ khắp mọi miền đất nước. Họ nói về lương không đủ sống, “hé lộ” những câu chuyện “buộc phải làm” để rồi…chiềng mặt để nghe dư luận mổ xẻ về “nhiều khoản thu” mà không sao giải thích thấu đáo. Hãy nghe họ nói về ngoài công việc chính “dạy chữ” họ phải “ngậm miệng” thu tiền. Họ oan?

Chúng tôi làm theo lệnh!
Bạn đọc Minh Thu (Nam Định) chia sẻ, là giáo viên – mỗi lần họp phụ huynh đầu năm là chúng tôi căng thẳng. Con- cháu chúng tôi đi học thì cũng phải đóng y như thế chứ có ít hơn đâu… Còn chúng tôi – giáo viên, kể cả công thu tiền của học sinh cũng không được trả, thậm chí nếu chẳng may có nhầm chỗ nào thì tự bỏ tiền lương ít ỏi của mình ra mà đền.
Với hai vai vừa là giáo viên và phụ huynh, bạn đọc Thảo Nguyên (Bình Phước) trăn trở, đọc bài về việc lạm thu ở các trường công tôi thấy chạnh lòng. Trường tôi nằm ở một vùng miền núi. Có thu Quỹ phụ huynh nhưng năm ngoái là 30.000 đồng/ năm học. Còn năm nay thu 50.000 đồng chi quà Tết, 20/11 và 8/3 cho giáo viên. Mức dao động từ 50.000 – 100.000 đồng/ giáo viên và do Ban chấp hành Hội Phụ huynh học sinh quyết định. Còn lại là tiền khen thưởng học sinh vào cuối học kỳ 1 và cuối năm học. Các khoản được công khai vào cuối năm học. Tôi nghĩ nếu nhà trường công khai rõ ràng các khoản thu chi thì sẽ không có vấn đề gì.
Ban đọc Nguyễn Doãn Hùng, Gia Lai: Tất cả các khoản lạm thu mà báo chí và các vị phụ huynh phản ánh là có thật, điều này ai cũng biết. Nhưng xin đừng đổ lỗi lên hai chữ thiêng liêng “giáo viên”. Tôi là một phó hiệu trưởng, vậy mà tôi cũng thấy xót xa khi học sinh trường tôi phải đóng 50.000 đến 100.000 tiền quỹ hội, trong khi phải chứng kiến gia cảnh khó khăn của các em, nhưng… Tôi nghĩ để giải quyết dứt điểm chuyện lạm thu trong các nhà trường không khó, và Bộ GD-ĐT cũng phải có trách nhiệm trong việc này.
Có vợ làm giáo viên THPT và con đang học tiểu học, bạn đọc Hà Trần (Thái Nguyên) kêu gọi, chúng ta hãy thông cảm phần nào cái khó của giáo viên vì bản thân họ cũng không muốn đứng ra làm cái việc thu tiền này đâu. Tuy nhiên, cũng có một bộ phận nhỏ giáo viên lợi dụng. Các chính sách các khoản thu sinh ra là do lãnh đạo nhà trường, giáo viên phải vận động phụ huynh nộp và đứng ra thu tiền là để hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành chỉ tiêu. Chống lại lãnh đạo thì ai bênh mình đây?
Bạn đọc Trần Quý Quỳnh, TP.HCM tâm sự “là một giáo viên tuổi nghề còn rất trẻ, nhưng khi đọc những bài báo lạm thu tôi rất chạnh lòng. Nhưng xin hỏi, khi quý vị làm ở các công ty (dù tư nhân hay nhà nước) – cấp trên bảo gì quý vị có làm nấy không hay quý vị cãi lại?. Chúng tôi chỉ là những người làm theo LỆNH!. Dẫu biết nhiều khoản thu bất hợp lý, song có ai trong quý vị chống lại lãnh đạo không? Trong môi trường công ty, quý vị không làm chỗ này còn chỗ khác. Còn giáo viên như chúng tôi chỉ có nước nghỉ ở nhà, nếu phản ứng. Vậy ai sẽ lo cho gia đình chúng tôi?
Đồng quan điểm, bạn đọc Bảo Trung nói: người thân của tôi làm giáo viên nên rất hiểu là những giáo viên chủ nhiệm chỉ là một phần thừa hành mà những ông (bà) hiệu trưởng yêu cầu làm. Họ không thể đấu tranh mãi với sếp khi mà không có ai bảo vệ.
“Đứng lớp mười năm nay, mỗi khi bước vào năm học mới tôi thấy bức xúc khi đọc những chuyện như thế này. Một sự việc mà bao năm trôi qua rồi, ngành giáo dục cũng không giải quyết nổi. Vấn đề là ngành giáo dục đã không tìm được sự đồng thuận của xã hội, mà xuất phát điểm là một cơ chế không minh bạch, lợi dụng danh nghĩa xã hội hóa giáo dục. Ai là người hưởng lợi từ những nguồn thu ngoài ngân sách ấy? Tôi mong sao ngành giáo dục giải quyết dứt điểm vấn đề này”. Bạn đọc Nguyễn Duy Dư (Pleiku, Gia Lai) mong mỏi.
Lương thấp phải thu thêm phụ phí?
Bạn đọc Trâm Trần (Đà Nẵng) kể, chị tôi cũng là giáo viên mầm non của một trường trong huyện. Lương tháng chưa tới 1,5 triệu, mặc dù đã dạy được 4 năm. Trong khoản lương đó, hàng tháng chị tôi phải đóng tiền quỹ này – quỹ kia hết khoảng 400.000 – 500.000 đồng. Thế nhưng, chị tôi cũng như nhiều giáo viên khác phải đi dạy từ lúc 6 giờ sáng và về nhà 6 giờ tối. Vậy mà, một tháng nhà trường thu thêm của phụ huynh 200.000 đồng để phụ cấp ăn cho các cháu thì nhiều phụ huynh nhao nhao “sao nhiều thế”?
Chưa kể, giáo án phải thay đổi liên tục vì nhà trường không cho phép dạy đi dạy lại giáo án cũ. Dụng cụ dạy học giáo viên cũng tự làm…Phải yêu nghề lắm mới theo, chứ nếu là tôi thì thà đi làm việc khác còn hơn bị la ăn bớt tiền của trẻ.
Là một giảng viên ĐH, bạn đọc Lê Xuân Hùng (Cầu Giấy, Hà Nội) nêu quan điểm “tôi đồng ý là đời sống của đại bộ phận giáo viên trong xã hội ta hiện nay là rất thấp. Nhưng không thể lấy đó là lý do để giải thích cho những khoản thu vô lý của các nhà trường, ở tất cả các bậc học”.
Mặt khác, tôi không đồng tình với quan điểm của các thầy cô có ý ủng hộ việc nhà trường thu những khoản “phụ phí” để làm nguồn ngân sách dùng vào việc tạo ra những phúc lợi nhỏ động viên giáo viên trong những ngày lễ Tết, và ủng hộ việc phụ huynh học sinh tặng những món quà cho giáo viên trong những ngày này. Tôi cho rằng, lẽ ra, các thầy phải là người hướng học sinh, sinh viên học theo lối sống tiến bộ.
Dù lương tôi thấp, cũng không có quà của sinh viên nhưng tôi không chạnh lòng. Nên phải thừa nhận rằng, không thể dựa vào những “chiêu” thu phí vô tội vạ để nâng cao đời sống giáo viên. Mà phải dựa vào những chính sách lớn của nhà nước. Nếu chính sách chưa thoả đáng – “anh” không đồng ý thì hãy đi làm những việc khác. Khi thiếu giáo viên, mà nhu cầu cho con đi học cao thì những chính sách sẽ phải thay đổi?
Tham gia ý kiến trên diễn đàn, bạn đọc Trần Châu, Hà Nam bộc bạch, là một giáo viên cấp 3 và chủ nhiệm lớp 12 ở một huyện nghèo nhất tỉnh. Trường tôi bắt đầu dạy phụ đạo cho học sinh vào buổi chiều. Nhà trường dự kiến 1 năm học 4 đợt phụ đạo, mỗi đợt 22 buổi gồm 8 môn (Văn, Toán, Lí, Hóa, Sinh, Sử, Địa, Ngoại ngữ) 4.500 đồng. Một năm mỗi học sinh phải đóng tiền học thêm cho trường là: 22 x 4.500/buổi x 4 đợt = 396.000 đồng.
Khi tôi thông báo khoản thu nêu trên thì có học sinh con nhà nông ở một huyện nghèo thốt lên “chưa bằng 2 tháng học thêm ở trung tâm của em!”. Thử làm phép tính, với 396.000 đồng/ năm/ 1 học sinh mà chi cho giáo viên của 8 bộ môn trên 80% còn 20% chi vào các vấn đề khác thì hỏi giáo viên được bao nhiêu mà kêu lạm thu.
Liên tục là giáo viên chủ nhiệm lớp 12 chọn của trường. Năm nào, khi các em nộp hồ sơ thi ĐH tôi luôn tìm hiểu xem các em thi trường gì thì 90% các em nói: sẽ không thi sư phạm vì làm giáo viên nghèo và vất vả. Vậy các vị phụ huynh đã bao giờ nghĩ mình “kêu” là đúng?.
Tiền trường chảy đi đâu?
Bạn đọc Teo (Thanh Hóa) phàn nàn, giáo viên chúng tôi chỉ thu tiền khi đại diện Hội cha mẹ học sinh và Ban Giám hiệu thống nhất. Và có thể khẳng định, chúng tôi chỉ thu hộ thôi vì nhiệm vụ chính là dạy học chứ có muốn làm việc này đâu. Nhưng làm giáo viên chủ nhiệm thì phải thu và nộp về quỹ thế là hết nhiệm vụ. Chi tiêu thế nào không phải là việc của chúng tôi.
Từ Hà Nội, bạn đọc Trần Hảo chia sẻ “tôi cũng là 1 giáo viên, ngoài lương nhà nước thì chúng tôi chẳng được hưởng gì ở cái mà các vị gọi là lạm thu ấy cả”.
Một giáo viên sau 13 năm đứng lớp với mức lương hợp đồng khiêm tốn nhưng khẳng định “vẫn theo nghề”. Tôi cũng hiểu đôi chút về các khoản thu của nhà trường. Các khoản thu, có thể là hợp lý nếu được đưa ra bàn thảo thực sự vì cuối cùng lại phục vụ cho thầy và trò. Song ở đây, các khoản thu hầu như là bị áp đặt cho phụ huynh. Giáo viên thu thì cũng theo lệnh trên thôi không thu được cũng bị nhắc nhở trừ thi đua.
Bạn đọc Nguyễn Thị Ánh Nguyệt (giáo viên một trường THCS huyện Thanh Liêm, Hà Nam) cho biết, đầu năm trường tôi cũng thu rất nhiều khoản thu theo quy định lẫn những khoản thu thêm khoảng hơn 800.000 đồng.
Tuy thu nhiều như vậy nhưng chúng tôi những giáo viên trong trường không được hưởng bất kỳ một khoản nào ngoài lương. Thậm chí khi chúng tôi tham dự hội giảng còn phải bỏ tiền túi để chuẩn bị cho tiết dạy như phô tô tài liệu, in tranh ảnh, thuê máy chiếu….
Là giáo viên vùng đặc biệt khó khăn với 8 năm công tác, lương gần 3 triệu – bạn đọc Nguyễn Phong Cầm (Mường Khương. Lào Cai) cho hay, ngoài lương không có thêm khoản nào khác. Thậm chí còn phải trích lương để đóng các loại quỹ hoặc khai giảng năm học mới hay 20/11, kể cả khai giảng năm nay (2010) vẫn phải đóng 100.000 đồng/ giáo viên để làm cơm mời đại biểu đến dự. Tết đến các ngành rộn ràng khen thưởng, còn chúng tôi ư? May mắn thì được “một tờ Lịch” mua chợ Trời in thêm dòng tên trường và chữ kính tặng.
Mới đây có “quan giáo dục” nói lương giáo viên cao ngất, xếp thứ 2 trong thang bảng lương lại thấy sự vô trách nhiệm với nhà giáo – Những người vẫn ngày đêm âm thầm nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài cho tổ quốc. Có lẽ họ không sống bằng lương?
Theo:vietnam+
Nói “Không!” với bạo lực học đường
Sep 16th
Liên tiếp trong thời gian gần đây rộ lên thông tin về những vụ học sinh đánh bạn, quay clip rồi tung lên mạng, làm dấy lên làn sóng phản ứng mạnh mẽ từ cả cộng đồng xã hội nói chung và giới trẻ nói riêng.

Nhiễu điều phủ lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng”, “Cá không ăn muối, cá ươn. Con không nghe cha mẹ, trăm đường con hư”, “Tiên học lễ, hậu học văn”… Những lời răn dậy thấm đẫm đạo lý, nhân văn và tình người đó đã và đang được biết bao thế hệ người Việt Nam truyền tụng và làm theo.
Vậy mà trong số các em học sinh, nhất là nữ sinh đang ở cái thời áo trắng mộng mơ “mùa xuân đến đạp xe trên phố, tóc xõa vai mềm”, lại xuất hiện những gương xấu hành xử trái với thuần phong mỹ tục của con người Việt Nam khiến ai ai cũng phải ghê sợ và căm phẫn lên án như thế.
Những vụ tung clip cảnh nữ sinh bị đánh hội đồng lên mạng trước đây, đặc biệt vụ hồi đầu tháng Ba xảy ra ngay tại một vườn hoa ở trung tâm Hà Nội, đã liên tiếp gióng lên những hồi chuông báo động về tình trạng suy thoái đạo đức tỉ lệ nghịch với bạo lực học đường có xu thế gia tăng trong một bộ phận học sinh.
Không chỉ các bậc cha mẹ, thầy cô, các nhà giáo, mọi tầng lớp người dân, mà rất nhiều bạn trẻ (nhất là nam giới) cũng đều chia sẻ nỗi lo ngại trước thực trạng đau lòng đến mức “không thể tin” được này.
Những đứa con – thế hệ tương lai của đất nước, niềm hạnh phúc ngọt ngào, tâm điểm thu hút mọi tình thương yêu, sự chăm sóc, nuôi dưỡng và đầu tư của cả gia đình và xã hội – vì sao có thể trở nên côn đồ, hung hãn, học đòi cách hành xử theo kiểu giang hồ có số có má như vậy?
Nhận định chung cho rằng: một phần do sự quan tâm và trách nhiệm dạy dỗ, giáo dục đạo đức, nhân cách của gia đình – nhà trường – xã hội với các em còn phiến diện, chưa đúng cả về phương pháp lẫn liều lượng, chất lượng. Bên cạnh đó cũng phải kể đến những tác động tiêu cực từ bên ngoài như: phim hành động bạo lực kiểu Mỹ, kiểu Hàn… của gameonline bạo lực tràn lan, của những gương xấu từ người lớn vốn rất dễ tác động tới những hành vi còn thiếu suy nghĩ chín chắn của con em chúng ta.
Phần khác lớn hơn là do biện pháp xử lý, mức độ trừng phạt xem ra còn chưa đủ mạnh, chưa đủ sức răn đe. Chỉ những hình thức kỷ luật không thôi, dù có là cao nhất, cũng sao có thể khiến những học sinh cá biệt, cứng đầu như thế e sợ. Tệ nạn do vậy không những không bị ngăn chặn, mà còn có xu hướng lặp lại với hình thức bạo lực gia tăng và phô trương kệch cỡm hơn.
Từ phía ngược lại, nhiều ý kiến đã cảnh báo khả năng xảy ra những phản ứng tiêu cực có thể cũng bạo lực không kém từ phía phụ huynh, người thân của các nạn nhân, hoặc từ chính những người dân cũng có “những cái đầu nóng” không thể kiềm chế.
Bé không vin, lớn cả gãy cành. Chúng tôi cũng đồng ý với ý kiến của đa số bạn đọc, rằng cần phải có những biện pháp mạnh và quyết liệt hơn nữa đối với những con sâu (u nhọt) học đường này. Không nên để những học sinh đó cứ nhởn nhơ, vin vào cái cớ còn chưa đủ tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự, để trốn tránh sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.
Khi nam sinh giăng ‘bẫy tình’ cô giáo trẻ
Sep 7th
“Tim em cứ đập loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy…cô, em rất cần cô, em không thể sống thiếu cô được”… là những lời tỏ tình sướt mướt mà không ít cô giáo trẻ nhân được từ chính những cậu học sinh mặt còn “búng ra sữa” của mình. Thậm chí, có học sinh còn “cả gan” nói với cô giáo 3 tiếng: “anh yêu em” khiến cô giáo được phen choáng váng.
Bực mình vì bị cô giáo xem thường “tình yêu chân thành” và cũng để chứng minh bản thân không hề “non nớt”, nhiều cậu học trò trót “đem lòng yêu cô” đã nghĩ ra không ít quái chiêu để tán tỉnh chính người đang ngày ngày dạy dỗ mình.
Chấp nhận làm học sinh cá biệt để… gây sự chú ý
Một thời gian sau khi cô Hoa, một giáo viên trẻ mới ra trường chuyển về làm chủ nhiệm lớp 8A5, trường THCS QT (Hà Nội), Phúc bỗng nhiên thay đổi “180 độ”, từ một học sinh ngoan ngoãn, gương mẫu, bỗng Phúc biến thành một tay “máu mặt” trong lớp.
Đứng đầu mọi trò phá phách, nghịch ngợm, thường xuyên đi học muộn, bị điểm kém, rồi tập tành hút thuốc lá,… Phúc khiến cả gia đình lao đao vì thành tích học tập giảm sút một cách chóng mặt, còn cô giáo chủ nhiệm “được” bao phen đau đầu. Gần như, tuần nào Phúc cũng phải nhận “án”, nhẹ thì đi dọn vệ sinh, nặng là cảnh cáo trước toàn trường.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Mỗi lần Phúc lãnh “án” kỷ luật, Hoa cũng lãnh những cái “án” phê bình từ hội đồng nhà trường. Dù đã dùng thử đủ mọi án phạt nặng có nhẹ có, Hoa cũng không sao “cải tạo” được cậu học sinh. Bất lực, Hoa dần cảm thấy mệt mỏi và khó chịu với Phúc, Hoa thấy cậu học trò này thật “bất trị” và “khó ưa”.
Hoa còn luôn có cảm giác Phúc rất ghét mình vì cậu bé luôn tỏ ra rất khó chịu, dường như Phúc làm mọi việc chỉ là để đối đầu với Hoa. Điều này khiến Hoa luôn canh cánh câu hỏi vì sao câu học trò ghét mình đến thế.
Đáp án cho thắc mắc của Hoa khiến cô giáo trẻ phải vô cùng ngỡ ngàng. Một lần, Hoa tình cờ đọc được bức thư tình mà người nhận là…chính Hoa, điều ngạc nhiên nhất là chủ nhân những lời lẽ “sướt mướt” trong thư lại là cậu học trò “bất trị” tên Phúc này.
Không dám tin vào mắt mình, Hoa tìm đến trò chuyện cùng Nga, một cô bạn thân của Phúc thì lại càng cảm thấy bối rối hơn khi nghe cô học trò rụt rè tâm sự: “Thằng Phúc nó…yêu cô đấy cô ạ. Nó bày mọi trò nghịch ngợm chỉ là để gây sự chú ý với cô thôi, nó muốn cô quan tâm đến nó. Trước mặt cô nó không dám nói gì nên cứ tỏ ra ghét cô như vậy, nhưng thực ra nó…yêu cô nhiều lắm…”.
Hoa cũng không hiểu đã lọt vào “mắt xanh” cậu học trò khi nào, chỉ thấy vô cùng khó xử, vì nếu Phúc quả thực…yêu Hoa thì cô đã gián tiếp khiến Phúc trở thành học sinh cá biệt…
Dùng cả “phụ huynh kế”
Không giống với Phúc, Nam vốn là một công tử con nhà “đại gia”, hàng ngày đều có ô tô đưa đón đến trường, muốn gì là có thứ đó. Thói công tử được nuông chiều khiến Nam không khỏi ấm ức khi bức thư tình viết tay trao cho cô giáo xinh đẹp dạy môn tiếng Anh với bao lời lẽ “chân thành” rút ra từ trái tim của cậu bị cô xem như…trò đùa trẻ con.
![]() |
| Cô giáo trẻ xinh đẹp là đối tượng chú ý của nhiều nam sinh – (Ảnh minh họa) |
Để chứng minh tình cảm chân thành và chứng minh mình là người lớn, Nam thường xuyên nhắn tin, gọi điện “khủng bố” cô giáo, thậm chí còn mang tặng cô những món quà đắt tiền và ngày nào cũng mang đến cổng nhà cô giáo…một bông hoa. Nhưng tất cả đều bị từ chối, “người đẹp” không những không “rung động” lại còn dọa sẽ “nói chuyện với phụ huynh”.
Xưa nay chưa từng bị ai cự tuyệt điều gì, bị cô giáo cho “ra rìa”, Nam lại dở thói công tử “hờn dỗi”. Mấy ngày liền, Nam nằm nhà không chịu đi học và nhất quyết…tuyệt thực. Khi bố mẹ cuống quýt lo lắng thì cậu con trai 14 tuổi “phán xanh rờn”: “Bố mẹ phải bảo cô Mai…yêu con, sau này con sẽ lấy cô ấy…làm vợ…”.
Chuyện bị học sinh “khủng bố” không chỉ xảy ra với các cô giáo trẻ mới ra trường, nhiều nữ sinh khi đi dạy gia sự cùng gặp phải những tình huống trớ trêu khi không may lọt vào “tầm ngắm” của học sinh.
Lan là một trường hợp như vậy. Bố mẹ Thắng vui mừng khi cậu con trai khó tính không chịu nổi một gia sư nào trước đó quá một tuần đã nhất mực đòi học Lan, sinh viên năm cuối một trường Đại học Sư phạm tại Hà Nội. Lan cũng mừng thầm vì nghĩ kiếm được cậu học trò hợp phong cách dạy.
Nào ngờ, mỗi khi học bài, Thắng không chú tâm vào bài giảng mà chỉ suốt ngày muốn nghe Lan nói chuyện…yêu đương. Cậu chàng còn hay nói bóng gió đến chuyện đang thương thầm nhớ trộm ai đó. Rồi mỗi khi Lan làm gì không theo ý Thắng, cậu chàng lại than vãn với Lan…là đang buồn bực, “sầu đời” vì bị…thất tình.
Thỉnh thoảng, Lan lại bị khủng bố bởi những số điện thoại lạ, còn Thắng thì ngày nào cũng gọi cho Lan cả chục lần để hỏi bài, nhưng những câu chuyện cậu chàng nhắc đến lại chẳng liên quan gì đến bài vở.
Lờ mờ đoán được mình bị cậu học trò cho vào “tầm ngắm”, Lan xin nghỉ dạy với lý do tập trung cho chuyện học hành. Bố mẹ Thắng cũng thông cảm mà đồng ý, nào ngờ Thắng kiên quyết chỉ học…cô giáo Lan khiến bố mẹ phải tìm đến tận nhà Lan để…nhờ vả, khiến Lan rời vào tình huống “tiến thoái lưỡng nan”.
Không chỉ các cô giáo trẻ phải “đau đầu” với quái chiêu tán tỉnh của học sinh nam, không ít thầy giáo trẻ cũng nhiều phen phải “lao đao” vì các nữ sinh, cũng có những cách “chứng tỏ tình yêu” “nhiệt tình” không kém…
Cập nhật theo:Tinmoi.vn
Mỹ: Chi 10 tỉ USD để ‘cứu’ việc làm cho giáo viên
Aug 11th
![]() |
| Tổng thống Barack Obma kí quyết định chi ra 26 tỉ USD để cứu 300.000 việc làm cho giáo viên và những đối tượng khác (AP). |
Luật mới hỗ trợ 10 tỉ USD để đưa các giáo viên bị sa thải trở lại bục giảng, hoặc để đảm bảo không có giáo viên nào phải ra đi trước khi khai giảng năm học mới. Ước tính có khoảng 160.000 việc làm trong ngành giáo dục sẽ được “giải cứu”.
16 tỉ USD còn lại được dùng cho chương trình bảo hiểm y tế dành cho người nghèo ở các bang. Điều này giúp các bang dư ra một số tiền để giữ lại hơn 150.000 cảnh sát và nhân viên các ngành công cộng khác.
Trong khi đó, các nghị sĩ của đảng Cộng Hòa lại cho rằng đây là sự bố thí cho giáo viên và là sự chi tiêu lãng phí của Nhà Trắng.
Cập nhật theo:Tinmoi.vn
Đón những nam sinh rinh bạc, vàng về Tổ quốc
Jul 21st
- 10h sáng nay (18/7), đoàn học sinh Việt Nam tham dự Olympic Toán học quốc tế đã về tới sân bay Nội Bài, mang về 1 huy chương (HC) vàng, 4 HC bạc và 1 HC đồng. Có một điều ngẫu nhiên, cả 4 huy chương Toán quốc tế năm nay, gia đình đều khó khăn.
Kết quả năm nay, theo Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Trần Quang Quý, “là thành tích đáng tự hào. Phần lớn HS tham dự đội tuyển đều có hoàn cảnh gia đình khó khăn. Các em đều có ý thức vượt khó vươn lên trong học tập”. “Kết quả toàn đoàn đứng thứ 11/97 đã phản ánh đúng năng lực và trình độ của HS” – GS Hà Huy Khoái, Trưởng đoàn HS Việt Nam tham dự Olympic Toán học quốc tế nhận định.
![]() |
| Thứ trưởng Trần Quang Quý và “Gương mặt vàng” Nguyễn Ngọc Trung |
Vẫn theo GS Hà Huy Khoái, đề thi Toán quốc tế năm nay khó hơn năm trước nên kết quả đạt được phản ánh đúng năng lực của HS.
Gương mặt vàng: “Thi là một cuộc chơi…”
![]() |
| Trung cùng gia đình, thầy cô… |
Khi biết kết quả toàn đoàn, em rất vui, nhưng cũng có một chút tiếc nuối. Nếu Hiếu không bị mất 1 điểm thì kết quả toàn đoàn sẽ cao hơn. Sau đó, em đã động viên Hiếu và các bạn “thi là một cuộc chơi. Thua keo này ta bày keo khác…”. Cậu học trò đất Tổ có cách nói chuyện tự tin. Nhưng khi nói về kết quả của mình, Trung khiêm tốn “dù em được 28 điểm trong tổng số 42 điểm, đứng đầu trong đoàn HS Việt Nam nhưng so với các bạn HS các nước thì vẫn còn phải nỗ lực nhiều”.
Đón Trung từ Astana – Kazakhstan trở về, không chỉ có bố cùng hai bên nội ngoại mà còn có các thầy cô dạy dạy cậu từ cấp 2 và cấp 3.
Gương mặt mọi người đều ánh lên niềm tự hào. Ông Nguyễn Văn Giới, bố Trung không giấu nổi niềm vui “cháu được như hôm nay chủ yếu do thầy cô dạy bảo. Tôi làm nghề thợ mộc nên chỉ động viên cháu một phần kinh phí mua sách….chứ cháu học thế nào, tôi đâu có biết “.
2 huy chương bạc: “Niềm vui tặng mẹ”
![]() |
| Nguyễn Kiều Hiếu (trái) và Phạm Việt Cường (phải). |
Nguyễn Kiều Hiếu là con trai duy nhất trong một gia đình vừa khó khăn, vừa neo người. Cha bị bệnh mất khi Hiếu còn bé. Nhưng niềm say mê học Toán từ năm lớp 4 đã giúp Hiếu chiếm được cảm tình “đặc biệt” của các thầy cô khi vào học THPT.
Phạm Việt Cường, bạn đồng hương, cũng là đồng môn (cùng Trường THPT Lê Qúy Đôn, Đà Nẵng) và cùng nhận HC đợt này, có cuộc sống cũng khó khăn không kém. Cha Cường làm nghề cắt tóc, mẹ là giáo viên cấp 1. Thu nhập không đủ chi phí sinh hoạt thường ngày
Theo lời phó Hiệu trưởng Trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn (Đà Nẵng) Huỳnh Nhứt, hàng tháng, nhà trường vẫn có hỗ trợ tiền học cho Hiếu và Cường.
Với khả năng say mê học toán được nhà trường phát hiện từ năm lớp 10, cả hai em đều được các thầy cô quan tâm.
Đặc biệt, thầy giáo Nguyễn Duy Thái Sơn đã coi hai em như con và các em đã nhận thầy làm “cha đỡ đầu”.
| Theo bảng tổng sắp thì đoàn có kết quả đứng đầu Olympic Toán học quốc tế 2010 là Trung Quốc, tiếp theo là Nga, Hoa Kỳ, Hàn Quốc, nước chủ nhà đứng thứ 5. Đoàn Việt Nam vẫn giữ được danh hiệu là một trong những đội giành thành tích cao – đứng thứ 11 trên tổng số 96 nước và vùng lãnh thổ với hơn 500 thí sinh tham gia dự thi. |
Thầy Sơn nói “khả năng say mê học Toán của Hiếu và Cường giúp thầy – trò như những người bạn. Tôi cho các em mượn sách, chỗ nào không hiểu thì hỏi lại và chúng tôi cùng trao đổi tìm lời giải…”.
Kỳ thi này, Hiếu đạt 22 điểm và Cường mang 21 điểm về.
Dù không có ba, mẹ đón ở sân bay như các bạn, nhưng niềm vui đến ở những giây phút đầu tiên khi chưa về Việt Nam, cả Hiếu và Cường đều muốn mang về tặng mẹ….
Hiếu nói: “Lúc lên đường đi thi, em chỉ cầu mong được HC đồng, vậy mà kết quả đạt được cao hơn nên em rất vui..”.
Còn Cường xác định, vì gia đình khó khăn nên phải học. “Phải học giỏi mới có thể thay đổi được cuộc đời – bố mẹ luôn căn dặn thế”, Cường nói. Điều răn dạy của bố mẹ mà Cường luôn khắc sâu đó là “phải khiêm tốn”…
Huy chương đồng: “Tiếc vì tâm lý thi không tốt…”
![]() |
| Nguyễn Minh Hiếu |
Nguyễn Minh Hiếu, quê ở Hà Tây, bố là công nhân. Hiếu theo học Trường THPT Chuyên Toán – Tin (Trường ĐH Khoa học Tự nhiên – ĐHQG Hà Nội). Cậu cũng là HS duy nhất “ẵm” chiếc HC đồng làm cả đoàn thở dài tiếc nuối. Tổng điểm bài thi, Hiếu đạt 20/ 42. Hiếu nhìn nhận, dù được giải đồng nhưng không vui lắm. Bởi, khi làm bài đã để mất 1 điểm vào câu 1 – câu dễ không phải câu khó. Sau khi thi xong, Hiếu có trao đổi với thầy và cũng hy vọng vì nhận câu trả lời “câu đó sai sẽ bị trừ điểm nhưng không nhiều” – khi đó em cảm thấy bình thường. Đến khi, biết kết quả bị trừ 1 điểm, đồng nghĩa với nhận HC Đồng, Hiếu có cảm giác thất vọng.“Được thầy cô và các bạn trong đoàn động viên, em rút ra đó là do sơ xuất của mình”, Hiếu nói. Có thể do lần đầu đi thi nên tâm lý hơi lo lắng đã ảnh hưởng đến quá trình làm bài.
Bài học rút ra cho Hiếu, dù bước vào kỳ thi nhỏ hay lớn, quan trọng hay không thì tâm lý rất quan trọng. Chuẩn bị tâm lý tốt thì bước vào cuộc thi sẽ có kết quả tốt.
Qua cuộc thi này, Hiếu cũng học hỏi được một số kinh nghiệm của các bạn HS quốc tế. Đặc biệt, Hiếu khâm phục thí sinh đến từ Trung Quốc. Với đề khó như năm nay, vẫn có bạn đạt điểm tuyệt đối 42/42.
Cập nhật từ :Tinmoi.vn







