Nữ sinh lớp 11 trở thành đầu bếp nhà hàng lớn
By hoc
Mê nấu ăn từ nhỏ, Huỳnh Thị Ngọc Huỳnh (lớp 11D4 THPT Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh, TPHCM) đã trở thành đầu bếp cho một nhà hàng ở quận 2 lúc mới… 17 tuổi.
Huỳnh trổ tài nấu bếp tại nhà hàng ở quận 2, TPHCM.
Hồi xửa hồi xưa…
Chuyện kể rằng, ở thị trấn Cầu Kè (huyện Cầu Kè, Trà Vinh) có một cô bé rất “ngộ”. Trong khi bạn bè mê gấu bông thì cô bé lại thích “lăn vào bếp” tự chế biến thức ăn. Và mỗi khi cha mẹ vắng nhà thì y như rằng, cô bé sẽ “xới tung” nhà bếp để phục vụ cho sở thích của mình. Có những món cô bé chế biến không biết đặt tên là gì bởi sự “kết hợp” của rất nhiều nguyên vật liệu, gia vị. Chưa kể có lần, cô bé đã khiến cả nhà phải “thưởng thức” món canh chua… ngọt như đường vì lỡ nhầm đường là bột ngọt! Tuy gặp không ít “sự cố” như vậy nhưng cô bé không hề từ bỏ niềm đam mê của mình. “Sẽ thử lần sau, biết đâu tốt hơn”, cô bé luôn tự nhủ bản thân và “đặt quyết tâm”: lớn lên sẽ trở thành đầu bếp thứ thiệt!
Ngày nảy ngày nay…
Tháng 10 năm 2008, cô bé bắt đầu chạm tay vào ước mơ của mình. Sau một thời gian làm phục vụ nhà hàng, Huỳnh, tên cô bé ấy, được vào bếp. Món đầu tiên bạn chế biến là… chiên khoai tây. Thoạt nghe, công việc có vẻ đơn giản nhưng thực tế không phải vậy. Bởi muốn khoai tây giòn, chín đều thì đầu bếp phải “múa chảo”. Cầm chảo mà tim đập tay… run, Huỳnh đã mau chóng kết thúc công việc vì khoai tây “một nửa ở lại trong chảo, một nửa văng tứ tung ra ngoài”. Đứng cạnh, anh rể của Huỳnh, đầu bếp nổi tiếng người Thuỵ Sĩ Norbert Ehrbar, người luôn khuyến khích và động viên cô bạn theo nghề nấu ăn, chỉ còn biết cười trừ. Nhưng anh vẫn tin Huỳnh sẽ làm tốt hơn thế nếu tiếp tục được tạo cơ hội. Thế là từ sau hôm đó, Huỳnh trở thành một thành viên trong nhà bếp của nhà hàng. Cô bạn xem đó là cơ hội để mình học hỏi, rèn tay nghề trước khi làm một đầu bếp thực thụ.
Đầu tiên là việc “múa chảo”. Huỳnh phải tập đi lại rất nhiều lần, từ cách cầm chảo đến cách đưa chảo lên, xuống. Cứ thấy ai gọi món khoai tây chiên, cô bạn lại xin làm. Nhờ vậy mà không bao lâu, Huỳnh đã có thể chế biến món này một cách thuần thục, cũng như không còn lúng ta lúng túng khi anh rể “kiểm tra” tay nghề. Không chỉ vậy, Huỳnh còn tạo thực đơn mới cho nhà hàng với món bánh semolina pudding.
Huỳnh kể, lần nọ xem tivi, thấy người ta làm bánh pudding rau câu thích quá, nhưng do nhà hàng không có bột rau câu, cô nàng đã “bạo dạn” thay bột rau câu bằng bột semolina. Mọi người nếm thử đều tấm tắc khen ngon nên anh rể của Huỳnh đã quyết định đưa món này vào thực đơn. Dĩ nhiên là cô bạn vui phải biết!
Ngày mai, ngày kia…
Gần hai năm đứng bếp, Huỳnh đã có thể tự tin nói về công việc của mình. Cũng phải thôi vì cô bé giàu ước mơ ngày nào không chỉ nhận được nhiều lời khen của khách đến quán mà còn “sưu tập” được giải thưởng nghề nghiệp đầu tiên. Đó là giải khuyến khích tại cuộc thi nấu ăn do Hội nấu ăn Việt Nam tổ chức ở quận 7 (TP.HCM) hồi năm 2009 với món cừu nướng lá dứa. Giải thưởng như một “cú hích” cho cô bạn trong hành trình vươn tới ước mơ: trở thành đầu bếp kiêm quản lí nhà hàng, khách sạn sau này.
Học khi khách vắng
Cô bạn tranh thủ học khi vắng khách
Một ngày làm việc của Huỳnh thường là đi chợ buổi sáng, sau đó chuẩn bị bài vở cho buổi học chiều. Đi học xong thì về thẳng nhà hàng, bắt đầu làm việc cho đến khoảng 10 giờ tối. “Mình thường học bài buổi sáng hoặc tranh thủ khi khách vắng thì lấy bài ra học”, Huỳnh tiết lộ bí quyết giúp cô nàng đi làm mà vẫn học khá giỏi. Môn cừ nhất của Huỳnh chính là Anh văn, Huỳnh tiết lộ đó là nhờ bạn giao tiếp nhiều với khách và anh rể, cũng như xem nhiều chương trình hướng dẫn nấu ăn trên kênh Living and Travel.
Nấu cho mẹ ăn là thích nhất
Thu nhập hiện tại của Huỳnh là 1, 5 triệu đồng/tháng, đủ để cô bạn đóng tiền học, chi phí sinh hoạt và…để dành. Bù lại, cô bạn làm việc gần như không có ngày nghỉ. Nhưng mỗi khi được nghỉ, Huỳnh chỉ thích về Trà Vinh để nấu ăn cho mẹ. Ở nhà hàng, Huỳnh quen nấu các món Tây nhưng về nhà, nấu mấy món dân dã như canh chua, cá kho… cũng ngon lành à nha! “Dù nhận được rất nhiều lời khen nhưng mỗi khi được nghe mẹ nói “con nấu ăn ngon”, mình cảm thấy vui hơn bao giờ hết”, Huỳnh cho biết.
Theo Mực Tím
Miss Ngoại thương: Góc nào cũng… đẹp
By hoc
Xinh đẹp, duyên dáng, tự tin và rất đa tài, Miss Ngoại Thương 2009 Nguyễn Thị Diệp Anh (SV năm thứ 3, khoa Kinh tế đối ngoại) luôn rạng rỡ ở bất kì góc nhìn nào. Hãy cùng ngắm nhìn những hình ảnh “độc” về cô bạn này.




Cô gái Huế đạt học bổng 700 triệu đồng ở Cambridge
By hoc
Nguyễn Bảo Quỳnh Nga là người gốc Việt đầu tiên bước chân vào ngành Y ở Trinity College, một trong 31 trường của ĐH Cambridge – Anh với suất học bổng trị giá gần 23.500 bảng Anh (tương đương 700 triệu đồng Việt Nam vào thời điểm đó).
Nguyễn Bảo Quỳnh Nga.
Ông David Wilson, cố vấn cao cấp Trường dự bị CTC (Cambridge Tutors College) xem Quỳnh Nga là một tấm gương điển hình cho trí tuệ Việt Nam. Điều này hoàn toàn thuyết phục khi Nga nằm trong top 5 của CTC và là 1 trong 38 SV thuộc top 10 quốc gia do hội đồng thi Edexcel cấp chứng chỉ A, chứng chỉ AS và IGCSE. Nga thuộc top 10 hóa và vật lý cho chứng chỉ A. Ngoài ra, cô gái Huế bé nhỏ này còn nhận nhiều huy chương và giải thưởng từ các cuộc thi toán, lý, hóa khác ở CTC.
Ít ai biết, Quỳnh Nga “dân” chuyên Quốc Học chính hiệu. Nhắc đến cái tên Quỳnh Nga, Thái Bảo “Rung chuông vàng”, nhiều giáo viên ở Trường THPT Chất lượng cao Quốc Học đều ấn tượng với tài năng của hai anh em. Năm lớp 10, Nga được học bổng bán phần học ở CTC.
Tháng 2/2008, Quỳnh Nga giành được suất học bổng trị giá hơn 700 triệu đồng Việt Nam, trở thành người gốc Việt đầu tiên bước chân vào ngành Y ở Trinity College. Trong năm đầu tiên, Nga đạt 4 điểm A ở 21 Unit (1 môn gồm 6 Unit), trong đó, hóa đạt 599/600; sinh đạt 570/600. Bạn bè cùng lớp nể phục về tài năng của cô gái xứ Huế.
Quỳnh Nga (thứ 5, bên phải) cùng các bạn SV ngành Y ở Cambridge
Quỳnh Nga tâm sự: “Sinh ra trong một gia đình truyền thống, niềm đam mê y học đã thấm sâu vào tâm hồn em. Em muốn phát triển một số kỹ thuật riêng của ba cùng với công nghệ mới để cứu người”. Để trở thành một bác sĩ giỏi, con đường phấn đấu còn dài.
“Dù ở đâu, hay làm gì, mình luôn nỗ lực xây dựng, đóng góp cho quê hương. Lòng tự tôn, tự hào dân tộc sẽ cho mình một điểm tựa để đi tới”, Quỳnh Nga tâm sự.
Làm quen với “chị Kính Hồng” Linh Chi
By hoc
Năng động, trẻ trung và tài năng, đó là những lời miêu tả ngắn gọn về cô bạn 18 tuổi Phan Linh Chi – gương mặt mới của chương trình Chúc bé ngủ ngon. Hiện “chị Kính Hồng” đang là sinh viên năm thứ nhất Trường đại học Luật Hà Nội.
Gặp gỡ và trò chuyện cùng Linh Chi trong thời điểm năm mới 2010 vừa bước sang, chúng tôi được “chị Kính Hồng” 18 tuổi “bật mí” nhiều điều thú vị.
“Chí Kính Hồng” mong muốn trở thành thạc sĩ ngành Luật. (Ảnh: Tiến Đức)
Linh Chi có thể giới thiệu cho độc giả Dân trí được biết về gia đình mình được không?
Chi có một chị gái hơn 6 tuổi, là con út trong nhà nên được mọi người đặc biệt quan tâm chăm sóc. Để đáp lại tình cảm của gia đình, mình luôn luôn có gắng làm những điều khiến gia đình tự hào về mình.
Bảy năm theo học ngành múa, sau đó bỏ dở để tập trung cho công việc học tập. Mới đây Chi “làm quen” với lĩnh vực MC truyền hình. Không biết trong gia đình, ngoài Chi còn có ai hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật hay không?
Nhà mình không có ai làm nghệ thuật, nhưng có một điều đặc biệt là bố của mình là một chuyên gia trong lĩnh vực thể thao. Bố mình là Phan Anh Tú – Tổng thư ký liên đoàn bóng đá Hà Nội. Bạn có thể bắt gặp bố mình trong các chương trình bình luận thể thao, và có lẽ mình được thừa hưởng khả năng giao lưu, ăn nói lưu loát trước đám đông là nhờ bố mình chăng? (Cười)
Khi chính thức được nhận vai chị Kính Hồng, Linh Chi có phải chịu một áp lực gì không?
Đây cũng là điều mọi người hay hỏi mình, bởi trước mình đã có hai chị Kính Hồng rất thành công là chị Thanh Vân và chị Quỳnh Anh. Nếu bạn là một người mới và vừa tốt nghiệp THPT thì có thể coi đây là một thử thách khó và đầy áp lực. Tuy nhiên bản thân mình chưa bao giờ coi đó là một áp lực. Mình coi đây là một thử thách thú vị và mình là người may mắn khi có được nó. Chúng ta đã có một “chị Kính Hồng” Thanh Vân rất chững chạc, một “chị Kính Hồng” Quỳnh Anh hồn nhiên và nhí nhảnh. Linh Chi muốn mình sẽ là một “chị Kính Hồng” trẻ trung, đáng yêu.
Linh Chi có thể chia sẻ một kỷ niệm vui trong quá trình tham gia chương trình “Chúc bé ngủ ngon” không?
Có một lần, mình đi chụp hình ở công viên, lúc ấy có nhiều em bé được bố mẹ đưa đi chơi, có rất nhiều khán giả nhí đã nhận ra. Các em gọi mình là “chị Kính Hồng” và háo hức chụp ảnh cùng mình. Và giờ đây bạn bè, người thân gọi mình bằng cái tên “chị Kính Hồng”, chứ không gọi là Linh Chi như trước nữa. (Cười)
Linh Chi từng học múa 7 năm.
Vừa tham gia dẫn chương trình để lên hình hàng ngày, vừa phải đảm bảo yêu cầu của việc học, Linh Chi sắp xếp thời gian thế nào?
Từ nhỏ mình đã tham gia nhiều các hoạt động xã hội và từ đó hình thành thói quen sắp xếp hợp lý thời gian cho việc học và các hoạt động khác. Đối với chương trình Chúc bé ngủ ngon thì mình cùng cả êkip thường tập trung ghi hình trước khi lên sóng rất nhiều số. Mỗi lần như vậy mất khoảng 3 – 4 ngày, mình phải gác lại mọi công việc dù bận đến mấy, để không làm ảnh hưởng đến các cô chú và các bạn trẻ cũng như đảm bảo tiến độ cho chương trình.
Là một người rất tích cực tham gia các hoạt động xã hội, Linh Chi rút ra được kinh nghiệm gì cho bản thân thông qua các hoạt động này?
Khi tham gia vào các hoạt động xã hội, mình nhận được rất rất nhiều điều quý giá. Đầu tiên có thể kể đến là những bài học về kỹ năng giao tiếp, kỹ năng chỉ huy, sắp xếp các công việc sao cho khoa học. Một điều quan trọng khác nữa đó là thông qua các hoạt động này mình có thêm nhiều mối quan hệ xã hội mà theo mình là phải rất may mắn mới có được
Linh Chi và hai gương mặt nhí của chương trình Chúc bé ngủ ngon. (Ảnh: Tiến Đức)
Linh Chi đánh giá thế nào về người Việt trẻ hôm nay với các công tác xã hội?
Mình tự hào khi mình thuộc thế hệ 9X. Có thể, xoay quanh lứa tuổi của mình đã xảy ra một số chuyện không hay trong hành vi của các bạn trẻ, nhưng ngược lại có rất nhiều 9X khác cực kỳ giỏi giang. Họ năng động hơn, sáng tạo hơn, quyết đoán và tự tin hơn thế hệ trước rất nhiều. Thêm một điểm nữa là 9X được trang bị ngoại ngữ rất tốt. Có thể nói 9X là thế hệ luôn đi đầu trong nhiều công tác xã hội ngày nay.

Sau này Linh Chi sẽ theo đuổi nghề MC hay gắn bó với ngành Luật?
Mình chọn học ngành Luật vì ước mơ lớn nhất của mình là hoàn thành bằng cử nhân Luật tại Việt Nam, sau đó theo học Cao học ngành Luật tại Úc. Bên cạnh đó, mình cũng nghĩ rằng nếu như có cơ hội thì mình vẫn tiếp tục công việc của một MC, vì đây cũng là một niềm đam mê của mình.
Xin cám ơn Linh Chi! Chúc “chị Kính Hồng” có một năm mới thành công và tràn đầy niềm vui trong cuộc sống.
Theo:Dantri.com
‘Hoàng tử’ violin từng suýt bị đuổi học
By hoc
Chàng trai này vừa vinh dự là một trong 10 gương mặt trẻ thủ đô năm 2009.
Gia đình không có ai làm nghệ thuật, nhưng ngay từ nhỏ, chàng trai quê Quảng Ninh đã thể hiện năng khiếu âm nhạc. Duy mê mẩn đứng nghe người bạn chơi đàn organ. Thấy con yêu đàn, bố mẹ đã dành dụm mua tặng cậu một cây organ rất đẹp. Ông bà còn nhờ thầy về dạy cho Duy. Ngày ngày cậu ôm lấy cây đàn, say sưa học.
Năm 1996, Học viện âm nhạc quốc gia Việt Nam (Nhạc viện Hà Nội cũ) tổ chức một cuộc thi tuyển học sinh tại trường Văn hóa Nghệ thuật Quảng Ninh. Duy tham dự và đã lọt vào tầm ngắm của các thầy cô nhạc viện.
Chưa đầy 10 tuổi, Duy gói ghém đồ đạc lên Hà Nội học tập. Đang tuổi ăn, tuổi chơi nhưng Quang Duy đã ở theo kiểu “bộ đội”, phải tự giặt giũ, học hành, lo chăm sóc bản thân. Thi năng khiếu là đàn organ, nhưng khi vào Nhạc viện, Duy lại học chuyên ngành violin. Cậu chia sẻ: “Ban đầu mình chán lắm. Đàn organ thì đẹp và có nhiều nốt nhạc, còn đàn Violin thì trông đơn điệu, chẳng có cái nút bấm nào cả. Nhưng lúc đó, thầy bảo học thì cứ học thôi”.
Duy tâm sự: “Đàn violin cũng rất kén người. Cái quan trọng là đôi tai phải có khả năng thẩm âm tốt, những ngón đàn tay trái phải nhạy cảm với các phím, chỉ cần chệch một chút là nốt đã “phô” đi rất nhiều. Còn tay phải cần nhất là mềm, dẻo, đúng kỹ thuật”.
“Có những hôm học mãi một bài vẫn không được, mình chán lắm. Thế nhưng, sự tận tình của thầy cô, nhất là thầy Ngô Văn Thành, Giám đốc Học viện đã khiến Duy lấy lại được thăng bằng. Nhưng tình yêu thì vẫn chưa nảy nở với cây vĩ cầm này”, Duy cười kể.
15 năm học violin với 7 năm sơ cấp, 4 năm trung cấp, và 4 năm đại học, nhưng phải đến năm học sơ cấp 4, khi được chọn đi biểu diễn tại Đại sứ quán Pháp, Duy mới bắt đầu thấy đam mê chuyên ngành của mình. Duy thấy được vị trí cũng như sự hấp dẫn của loại nhạc cụ mà mình đang chơi qua cái cách mà người xem cảm nhận. Từ đó, cậu chăm chỉ, cố gắng tập luyện nhiều hơn. Rảnh lúc nào là cậu lại mang đàn ra tập, có khi quên ăn, quên uống.
Năm trung cấp 2, Duy bắt đầu đi biểu diễn ở các quán bar, cà phê… Duy rất vui vì cậu được giao tiếp, được kiếm tiền, và sử dụng tự do số tiền mà mình kiếm được. Nhưng cũng từ đó, Duy bắt đầu chểnh mảng học hành. Những buổi đi diễn dày hơn đồng nghĩa với việc bỏ học nhiều hơn. Một số môn không đủ điều kiện dự thi, một số môn thi không đủ điểm qua, Duy bị Ban giám hiệu mời lên và bắt viết giấy cam đoan chăm chỉ học hành nếu không sẽ phải chịu hình thức kỷ luật, nặng nhất là đuổi học.
Sự tự tin đã mang về cho Duy hai giải nhất tài năng âm nhạc trẻ.
Trước nguy cơ bi đuổi khỏi trường, bao nhiêu công rèn luyện tiêu tan, Duy mới chợt bừng tỉnh. Cậu đi diễn ít hơn, chú tâm nhiều vào việc học. Chẳng bao lâu, Duy lấy lại được phong độ. Có nhiều cuộc thi chọn người đi biểu diễn ở nước ngoài Duy đều vượt qua hết. Năm 2003, Duy đi Thái Lan lần đầu tiên. Và cho đến nay, Cậu đã đi diễn ở hơn 10 quốc gia và vùng lãnh thổ, như Hong Kong, Trung Quốc, Malaysia, Đức…
Một câu chuyện mà Duy nhớ mãi là khi đi diễn ở Malaysia. Lúc ra sân bay, không hiểu thế nào Duy lại bỏ quên chiếc đàn ở khách sạn. Lần ấy, Duy bị trưởng dàn nhạc mắng cho một trận, còn bị phạt 150 USD vì đã làm ảnh hưởng đến cả đoàn. Đó cũng là bài học về sự cẩn thận mà sau này Duy không bao giờ phạm phải.
Trước cuộc thi Concours mùa thu năm 2007 hai ngày, bố Duy bị tai nạn phải nhập viện. Lo lắng cho bố, Duy vẫn phải cố gắng hết sức thể hiện mình dù dưới khán đài không một ai trong gia đình đến cổ vũ. Và món quà Duy mang đến tặng bố trong bệnh viện chính là giải nhất cuộc thi tài năng âm nhạc trẻ mùa thu 2007.
Với tư cách người giải nhất violin quốc gia, Duy tham dự cuộc thi âm nhạc quốc tế Jakarta lần thứ vào tháng 8/2009. “Là đại diện cho cả một quốc gia, không kỳ vọng là sẽ được giải nhất song mình luôn nhắc nhở bản thân phải cố gắng hết sức để không được về tay không”, Duy tâm sự. Và sự quyết tâm của Quang Duy đã được đền đáp khi cậu vinh dự dành được giải nhất violin chung cuộc lứa tuổi trên 18.
Khác với sự chín chắn, chững chạc, và có chút lạnh lùng trên sân khấu, Quang Duy ngoài đời thực khiến bất kỳ ai dù gặp lần đầu cũng thấy mến. Mái tóc dài kiểu nghệ sĩ, khuôn mặt tròn bầu bĩnh, nụ cười hiền và cách nói chuyện tự nhiên của Duy làm cho người đối diện cảm thấy như đã quen biết từ rất lâu.
Không thừa nhận những giải thưởng đạt được là năng lực, là sự cố gắng của bản thân, Duy luôn tâm niệm rằng, để có được những kết quả đó, tất cả là nhờ công ơn của thầy giáo, GS.TS Ngô Văn Thành, người đã phát hiện ra năng khiếu của Duy từ ngày còn ở Quảng Ninh. Cũng chính thầy đã bồi dưỡng, tôi luyện, cũng như giúp Duy vượt qua được những cám dỗ đời thường.
Trong căn nhà nhỏ Duy đang thuê trọ ở phố Vũ Thạnh, giấy khen, học bổng của các tổ chức treo kín một góc tường. Chàng trai 23 tuổi tâm sự: “Violin giờ đã trở thành một phần cuộc sống, như cánh tay thứ ba của mình. Ước mơ của mình là học lên cao học và góp chút công sức đổi mới cách thể hiện violin để nó đời thường hơn, được khán giả đón nhận nhiệt tình hơn”.
Theo:Vnexpress.net
Á khôi 9X thành thạo 5 thứ tiếng
By hoc
Ham học hỏi và giàu nghị lực
Sinh ra ở thành phố Odessa, Ukraina, mang trong mình sự pha trộn của hai dòng máu Nga- Việt, ngay từ khi bập bẹ Linh đã được bố mẹ dạy học cùng một lúc 2 thứ tiếng: tiếng Việt, tiếng Nga.
Khi đi học, Linh được học thêm tiếng Anh và tiếng Pháp. Nhờ đức tính ham học hỏi, Linh dần yêu thích hai thứ tiếng này và học một cách say mê. Cô tận dụng mọi cơ hội có thể để học và giao tiếp hai thứ tiếng này. Cô nói chuyện một cách lưu loát và trôi chảy.
Lê Hoàng Diệu Linh – Á khôi 2 “Duyên dáng ngoại thương 2009.
Để có thể giao tiếp được với nhiều bạn bè quốc tế hơn, cô tự học thêm tiếng Hungary. Quan niệm “biết thêm một ngoại ngữ là sống thêm một cuộc đời” là động lực giúp Linh luôn cố gắng trau dồi vốn ngoại ngữ của mình. Linh thường tự tìm đọc tài liệu về văn hóa các quốc gia để có thể hiểu một cách sâu sắc hơn về những ngôn ngữ mà mình đang học.
Học xong cấp III, Linh thi đỗ vào trường Đại học Luật Quốc gia Odessa. Không muốn con gái bị mất gốc Việt và xa rời văn hóa Việt Nam, bố Linh quyết định chọn trường ĐH Ngoại thương để gửi gắm con gái mình. Nằm trong top 5 người có điểm thi đại học cao nhất thành phố Odessa (Ukraina), Linh chuyển điểm về Việt Nam vào học trường Đại học Ngoại thương theo chương trình tiên tiến liên kết giữa Đại học Ngoại thương và trường Colorado của Mỹ.
Con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng
Theo Linh, muốn học ngoại ngữ tốt, việc giao tiếp và tiếp xúc nhiều với người nước ngoài là một yếu tố vô cùng quan trọng. Linh bật mí: “Khi tiếp xúc mình sẽ vỡ ra được nhiều điều, khiến cho việc vận dụng từ ngữ được linh hoạt hơn và dần dần nó trở thành phản xạ”.
Sang Việt Nam không có nhiều cơ hội sử dụng tiếng Hungary và tiếng Pháp nên vốn từ vựng của hai ngôn ngữ này có nguy cơ “vợi” đi dần. Linh dự định sẽ “củng cố” lại hai thứ tiếng này và xin làm phiên dịch hoặc hướng dẫn viên cho các đoàn du khách nước ngoài để được vận dụng thường xuyên.
Học song song cả hai trường đại học, Linh phải sắp xếp thời gian hợp lý để vừa hoàn thành tốt công việc học tập ở Việt Nam vừa có thời gian tự học chương trình đào tạo từ xa của Đại học Luật Quốc gia Odessa. Một năm hai lần Diệu Linh sang Ukraina để thi cuối kỳ (với 7- 8 môn/ kỳ) và lấy tài liệu tự học cho kỳ tiếp theo.
Chủ động và mạnh mẽ để “hiện thực hóa” ước mơ
Sang Việt Nam được một năm, sống xa bố và thiếu vắng mẹ, Linh theo học lớp Karate để có đủ sức khỏe tự chăm lo cho mình.
Sắp tới, Linh mong muốn sẽ học thêm tiếng Trung và tiếng Tây Ban Nha bởi cô quan niệm: “Nếu biết tiếng Trung, tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha có thể đi khắp thế giới”.
Ước mơ trở thành một người phụ nữ thành đạt, cô gái gốc Việt mang quốc tịch Ukraina dự định sẽ theo học Master ở Pháp sau khi hoàn thành khóa học ở Việt Nam. Với Diệu Linh “một người phụ nữ thành đạt không phải là chỉ có sự giàu có mà còn là được làm những việc mà mình yêu thích và hạnh phúc với những gì mình đang có”.
Theo: Dantri.com



January 22nd, 2010

