Nhịp cầu sinh viên

Cô học trò nghèo đạt giải nhất quốc gia môn Địa lí

Trong kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm 2011 vừa qua, cô học trò nghèo Ngô Thị Biển, học sinh lớp 12 Văn, Trường THPT Chuyên Hà Tĩnh đã làm nên điều kì diệu khi đạt giải nhất môn Địa lí.

Gian nan con chữ

Trong số 71 em học sinh (HS) thuộc các đội dự tuyển quốc gia của tỉnh Hà Tĩnh trong kỳ thi học sinh giỏi quốc gia vừa qua, Biển là một HS có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Nhà em thuộc diện hộ nghèo ở xóm Song Hoành, xã Thạch Vĩnh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Gia đình có 5 người con, bố bị bệnh thần kinh, sức khỏe yếu nên dường như công việc đều do đôi vai gầy yếu của người mẹ gánh vác. Dù cuộc sống gia đình khó khăn nhưng cô chị cả Ngô Thị Biển và các em rất chăm học và học giỏi. Trong suốt những năm cấp 1, cấp 2, Biển luôn là HS giỏi.

Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2008-2009, Biển mạnh dạn làm hồ sơ thi vào Trường THPT Chuyên Hà Tĩnh với mong muốn tìm được một môi trường học tập thuận lợi nhất để nuôi lớn ước mơ và hoài bão của mình. Và kỳ thi năm đó, Biển đã đậu vào trường này với số điểm rất cao.

Cũng từ đó, cô học trò nhỏ nhắn ngày ngày trên chiếc xe đạp cũ nát đạp lọc cọc hơn 10 km đến trường học rồi lại về nhà dạy em học bài, phụ giúp bố mẹ công việc nhà. “Nhiều lúc đi học về mệt nhưng thấy bố mẹ lam lũ cả ngày lẫn đêm nên em cũng gác lại việc học để phụ giúp bố mẹ một tay” – Biển tâm sự.

Năm học 2009-2010, khi đang học lớp 11, Biển đã được tuyển chọn vào đội tuyển quốc gia môn Địa lí. Nhưng niềm vui chưa trọn thì gia đình em lại gặp nạn. Năm đó, mẹ em bị rắn cắn, tính mạng nguy kịch. Gia đình rơi vào tình cảnh bế tắc vì chẳng biết lấy tiền đâu để cứu chữa cho người mẹ là trụ cột của gia đình.

Lúc đó, Biển không còn đủ ý chí để tập trung cho kỳ thi quốc gia sắp tới. Nhưng thật may, hoàn cảnh khó khăn cua gia đình em đã được các cơ quan truyền thông biết đến, đưa những thông tin kịp thời nên đã có những lời động viên, hỗ trợ của các cá nhân, tổ chức và các nhà hảo tâm. “Lúc đó, nhiều lúc em nghĩ chắc mình phải bỏ học để đi làm thuê phụ giúp bố mẹ chứ em là con cả trong nhà, gia đình lại gặp nạn nên lại càng túng quẩn hơn. Trong lúc lâm nguy đó, rất may đã có những “mạnh thường quân” giúp đỡ gia đình em vượt qua khó khăn trước mắt và em lại quyết tâm theo học tiếp” – Biển kể lại.

…và những kỳ tích

Sự tiếp sức của cộng đồng đã giúp Biển vượt lên hoàn cảnh. Và như để đáp lại tấm lòng của bố mẹ, thầy cô và các nhà hảo tâm, Biển đã quyết tâm bứt phá trong chặng cuối của đợt ôn thi HS giỏi quốc gia năm học 2009-2010 và giành giải nhì môn Địa lí và giải ba môn Lịch sử.

Năm học 2010-2011, trong đội tuyến Địa lí, Biển là HS được thầy cô, bạn bè đặt nhiều hi vọng. Hiểu rõ hoàn cảnh của em, nhà trường và các thầy cô luôn sát cánh hỗ trợ về cả vật chất lẫn tinh thần. Lớp học đội tuyển cũng giống như một gia đình nhỏ mà ở đó, thầy cô đã dồn hết kiến thức và tâm huyết cho mỗi giờ lên lớp.

Và Biển đã không để gia đình, thầy cô, bạn bè và những người đặt niềm tin ở em phải thất vọng. Trong kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm học 2010 – 2011 vừa qua, Biển đã xuất sắc đạt giải nhất môn Địa lí.
Không chỉ dẫn đầu môn Địa lí, Biển còn được bạn bè nể phục bởi sự chắc chắn, đồng đều trong tất cả các môn học. Em là một trong những gương mặt xuất sắc nhất ở cả 3 môn thi đại học khối C năm học này và cũng là người nhiều năm đạt danh hiệu HS giỏi.

“Môn học Địa lí là một hành trình khám phá kho kiến thức khổng lồ về kinh tế – xã hội, về mỗi vùng miền trong cả nước và cả thế giới. Đây là một môn học đòi hỏi khả năng cảm nhận và trí nhớ tốt đồng thời yêu cầu tính chính xác và tư duy logic nên đòi hỏi người học phải cần mẫn tích lũy những kiến thức bằng một phương pháp khoa học và một niềm say mê. Và không chỉ học trong sách vở mà mình còn phải biết nắm bắt những kiến thức ngoài xã hội” – Biển chia sẽ về bí quyết dẫn đến thành công của mình.

Thầy Nguyễn Quốc Lập, phụ trách đội tuyển ôn thi học sinh giỏi quốc gia môn Địa lí, Trường THPT Chuyên Hà Tĩnh cho biết: “Biển là một học sinh có hoàn cảnh gia đình khó khăn so với các bạn. Nhưng ngược lại, ở Biển lại có một điểm vượt trội đó là sự chăm chỉ, kiên trì trong từng môn học mỗi giờ đến lớp. Qua nhiều năm trực tiếp giảng dạy các đội tuyển dự thi học sinh giỏi quốc gia nhiều năm, tôi thấy Biển là một cô học trò đáng nể phục bởi ý chí và nghị lực của em”.

Khi hỏi về lựa chọn trong kỳ thi tuyển sinh ĐH sắp tới, cô học trò nghèo tâm sự: “Hoàn cảnh gia đình em khó khăn, bố đau ốm suốt, mẹ dù tuổi còn ít nhưng do làm nghiều nên sức khỏe cũng ngày một yếu. Với lại phía sau em còn 4 người em ăn học nên kỳ thi tuyển sinh ĐH sắp tới em sẽ chọn thi vào trường Cảnh sát hoặc An ninh để giảm gánh nặng lo toan cho gia đình”.

Chuyện kỳ diệu từ chàng SV mù làm thu ngân

Anh ấy làm công việc của một thu ngân với các chữ nổi dán trên các phím và sử dụng một máy tính chữ nổi có thể phát ra tiếng khi gõ vào một nút nào đó.

Năm nay 32 tuổi, nhưng Norjumanese mới chỉ tham gia các khóa học sử dụng Microsoft Word, viết e-mail và lướt Internet. Và chỉ trong vòng 3 tuần, anh đã được học cách trở thành một nhân viên thu ngân. Công việc này nghe có vẻ dễ dàng nhưng với một người mù như Norjumanese thì mọi chuyện lại khác. Hiện tại, anh đang thực hành những kĩ năng của mình ở một cửa hàng nasi lemak thuộc Trung tâm thực phẩm Balestier. Anh Norjumanese là một trong 6 sinh viên khuyết tật được học nghề tại trung tâm ăn uống này. Một người khác cũng bị khiếm thị, 2 người vừa câm vừa điếc, 1 người trong số họ là nạn nhân của bại liệt, người còn lại có chỉ số IQ thấp. Tất cả họ đều là sinh viên của Dignity Kitchen – một trường đào tạo làm các công việc phục vụ ăn uống ngoài trời. Cùng với những người kém may mắn khác như một cựu tù nhân và một bà mẹ đơn thân, họ điều hành 4 trong số các quầy hàng ở trung tâm này. Norjumanese nói: “Trước đây, tôi chưa bao giờ thử làm một thu ngân. Tôi luôn nghĩ rằng người mù chỉ có thể làm những công việc qua điện thoại.” Ngôi trường này được sáng lập bởi ông Koh Seng Choon, 52 tuổi – chủ sở hữu trung tâm tư vấn quản lý SME Christopher Benjamin.

Trường mới được thành lập từ tháng 10 Ông Koh là người đã chọn ra những nhân viên khuyết tật đầu tiên này từ hơn 400 ứng viên sau những vòng phỏng vấn gắt gao. Ông nói: “Norjumanese có thể có một nền tảng ‘xấu’ vì cậu ấy là người khuyết tật…song cậu ấy lại có một thái độ rất tốt.” Làm việc trong những quầy hàng này là một phần trong đợt thực tập của sinh viên ở Dignity Kitchen. Trợ cấp Họ được nhận 30 đô la cho 6 giờ làm việc. Mẹ của Norjumanese – bà Nora Salam, 50 tuổi – đã bỏ công việc trước đây của mình tại một nhà hàng để làm việc cùng con trai ở Dignity Kitchen. Các sinh viên sẽ được học những khóa học vệ sinh thực phẩm cơ bản, cách chuẩn bị thức ăn và vận hành gian hàng trong khoảng 6 tới 8 tuần. Để phù hợp với những người lao động khuyết tật, cấu trúc vật lý của Dignity Kitchen cũng được điều chỉnh. Anh Norjumanese làm việc như một thu ngân với những chữ nổi trên các phím và sử dụng một máy tính chữ nổi có khả năng đọc to các nút được người dùng gõ. Quầy hàng ăn chay do ông Michael Siah, 66 tuổi điều hành – một nạn nhân của bệnh bại liệt – được thiết kế thấp hơn bình thường để phù hợp với chiều cao của ông. Ngoài ra, còn có những biển hiệu thôngbáo cho các khách hàng về khuyết tật của họ và việc họ đã được đào tạo. Thách thức lớn nhất với Norjumanese là học cách đếm tiền: “Ban đầu, tôiđể lẫn lộn tiền giấy và tiền xu…nhưng bây giờ, tôi đã khá hơn.” Anh cho biết, mình phải làm quen với kích thước của tiền xu cũng như cáchđo độ dài của tiền giấy so với lòng bàn tay mình. Các nhân viên cũng sẽ phải làm việc nhanh chóng khi chạy bàn, đặc biệtlà trong bữa trưa và bữa tối. Một hệ thống kết nối – giữa một người bình thường và một người khuyếttật ở mỗi gian hàng – sẽ đảm bảo cho các hoạt động diễn ra trơntru. Tuy nhiên, không phải tất cả các khách hàng đều kiên nhẫn. Bà Nora đã thấy có những khách hàng ném về phía các sinhviên một ‘cái nhìn có vẻ nực cười’ vì họ là những người khuyết tật. Bà khẳng định, thậm chí còn có một phụ nữ đã mắng mỏ Norjumanese vìđã làm rơi tiền xu, mặc dù chính bà ta đã làm rơi. “Nhưng Norjumanese chỉ mỉm cười.’ – bà Nora nói.

Mỉm cười Các khách hàng cho biết họ rất thích cách những quầy hàng này đang giúp người khuyết tật. “”Chất lượng đồ ăn rất tốt…” – ông Francis Tan, 52 tuổi nhận xét. Ông cũng rất thích cách các nhân viên ‘luôn luôn mỉm cười’ và khen ngợi khả năng làm việc của họ. Anh Norjumanese hi vọng sẽ được làm việc ở các dịch vụ công cộng vì anh thích giao tiếp. “Tôi mong rằng mọi người sẽ hiểu, những người khuyết tật cũng có thể làm việc và cho chúng tôi một cơ hội” – anh chia sẻ. Nói về dự án Dignity Kitchen, ông Koh cho biết: “Trung tâm ăn uống ngoài trời là nơi mà người giàu, người nghèo, người già, người trẻ, tất cả đều đến với nhau…” “Tôi hi vọng rằng người Singapore sẽ học cách cảm thấy thoải mái khi xung quanh là những người khuyết tật và thấy rằng họ cũng có tài năng.”

Nữ thủ khoa xinh đẹp ngại “làm cảnh”

Gặp Từ Ngọc Phụng, thủ khoa đầu ra trường ĐH Ngoại thương TPHCM, người đối diện sẽ buột miệng: “Thủ khoa sao… xinh thế?”. Tấm bằng đẹp và hình thức bê ngoài không chỉ là lợi thế mà cũng là áp lực với cô bạn này.

Học không giấu dốt

Ít ai biết, cô gái Từ Ngọc Phụng vốn rất nhút nhát nên học xong phổ thông cô quyết định thi vào khoa Kinh tế Đối ngoại của hai trường ĐH Ngoại thương và ĐH Quốc gia TPHCM. Đỗ cả hai trường, Phụng chọn môi trường Ngoại thương để khắc phục điểm yếu của mình. Hơn nữa đây cũng là ngành học Phụng có thể phát huy lợi thế về Ngoại ngữ của mình khi cô sử dụng thành thạo tiếng Anh lẫn tiếng Trung từ hồi nhỏ.

Với Phụng, không chỉ việc học mà cả trong mọi việc, để đạt hiệu quả yếu tố đầu tiên là không được giấu dốt. Lúc nào không hiểu bài, Phụng không quên tham khảo ngay thầy cô, bạn bè. Chính điều này giúp Phụng nhận thấy kiến thức của mình còn hạn chế, tạo động lực cố gắng và không cho phép bản thân được thỏa mãn.

Bên cạnh đó, không chỉ học lý thuyết suông, Ngọc Phụng đề cao học phải kết hợp với hành. Ngay từ những năm đầu ở giảng đường, Phụng đã đi gia sư, làm thêm ở các công ty giao nhận, dịch thuật… để củng cố kiến thức. “Học Ngoại ngữ cũng vậy, em rất chăm nghe nhạc, xem phim nước ngoài… để rèn khả năng nghe, nói cho mình hàng ngày”, Phụng cho hay.

Ngoài ra, trong cuộc sống Phụng giữ thói quen lập kế hoạch rất cụ thể cho mọi việc để không đẩy mình vào cảnh việc gì cũng dang dở và tận dụng quỹ thời gian một cách khoa học nhất. 16 năm liền đứng đầu lớp về kết quả học tập, mới đây Phụng xuất sắc trở thành thủ khoa tốt nghiệp với điểm trung bình 8,47 nhưng cô gái xác định rõ đó chỉ là bước khởi đầu.
Xinh cũng là áp lực
Bạn bè quen Ngọc Phụng thường dí dỏm ví cô là “của hiếm” bởi không chỉ học giỏi, Phụng còn được cả… hình thức bên ngoài cao ráo, trắng trẻo và nét mặt rất có duyên. Thế nhưng lợi thế học giỏi và có một bề ngoài “nhìn được” lại là một trong những áp lực lớn với Phụng khi đi làm.

Tiếp xúc với môi trường công việc, Phụng biết không ít người quan niệm người có điểm học cao, tấm bằng đẹp thì chỉ có lý thuyết suông chứ bước vào thực hành sẽ cuống ngay

Ngọc Phụng không phủ nhận, hình thức “tạm ổn” giúp mình dễ dàng kết thân với bạn
bè, đồng nghiệp. Nhưng Phụng cũng phải đối mặt với với không ít cái nhìn thiếu thiện cảm người đẹp thì “đầu ngắn”, chỉ để “làm cảnh”. “Thế nên em phải luôn không ngừng cố gắng hoàn thiện mình để có “át” đi những quan niệm như vậy. Em muốn được mọi người nhìn nhận công bằng thông qua khả năng và những việc mình làm”, Phụng chân thành.

Hiện tại, Ngọc Phụng đang làm việc tại bộ phận Khách hàng doanh nghiệp của một ngân hàng có tiếng với vai trò trợ lý Giám đốc quan hệ khách hàng. Tuy mới “chập chững”, nhưng Phụng đã được giao khối lượng công việc khổng lồ: tư vấn về thị trường, lãi suất, những giải pháp tiết kiệm chi phí; giúp khách hàng giải quyết những vấn đề phát sinh trong nghiệp vụ như thanh toán, giải ngân, bảo hiểm…; viết báo cáo phân tích tài chính và rủi ro của doanh nghiệp; tìm kiếm khách hàng mới.

“Em mới ra trường nên gặp nhiều khó khăn trong đàm phán, thỏa thuận với khách hàng. Nhưng em cũng luôn tự nhắc nhở phải cố gắng hoàn thành tốt mọi công việc được giao để đạt hiệu quả cao nhất có thể”, Ngọc Phụng cho hay. Bởi đây cũng là lúc cô chứng minh khả năng của mình “ngang ngửa” với tấm bằng mình nhận được.

Dự định sắp tới của Phụng sẽ tiếp tục học nâng cao về lĩnh vực tài chính. Ngoài ra, cô gái trẻ ấp ủ đến năm 30 tuổi sẽ trở thành “bà chủ nhỏ” một cửa hàng về ẩm thực.

Theo:dantri

5 chuyên ngành giúp nữ sinh dễ lấy chồng

Một cuộc điều tra gần đây cho thấy, có mối liên hệ giữa các chuyên ngành học của nữ sinh và cuộc hôn nhân của các cô - báo Global Times cho hay. Sau đây là 5 chuyên ngành có thể dễ dàng cải thiện cơ hội tìm kiếm “đối tác”.

1. Chuyên ngành giáo dục: cân bằng cuộc sống

Mô tả ảnh.

Các nữ sinh theo học ngành này thường nhẹ nhàng, tự nhiên, thân thiện và biết phải trái.

Khi trở thành giáo viên, các cô gái thường làm việc có quy tắc, và khoảng thời gian còn lại trong ngày rất thuận tiện cho họ chăm sóc gia đình của mình.

Và, những cô gái theo ngành này còn có thể gia sư miễn phí cho con cái.

2. Chuyên ngành nghệ thuật: sự quyến rũ bên trong

Bên cạnh sự sáng tạo, phẩm chất bên trong của các nữ sinh theo ngành này cũng rất hấp dẫn.

Một cô gái theo đuổi chuyên ngành nghệ thuật lâu dài thường khác với những cô gái chỉ biết tới vẻ đẹp bên ngoài.

3. Chuyên ngành kinh tế: thực tế

Cách suy nghĩ của các cô gái theo ngành kinh tế cho thấy họ rất có đầu óc, các ý kiến có giá trị.

Hơn nữa, các nữ sinh theo ngành này có thể thực hiện tốt trong các lĩnh vực kinh doanh, kinh tế và đầu tư.

Các cô gái theo chuyên ngành kinh tế còn là chuyên gia kiếm tiền và quản lý tài chính cho gia đình.

4. Chuyên ngành ngôn ngữ: lịch sự, sang trọng

Với ảnh hưởng của phương Tây, các nữ sinh theo chuyên ngành ngôn ngữ thường có lối sống lịch sự, sang trọng.

Với quan hệ thương mại thắt chặt giữa Trung Quốc và các nước, các cô gái theo ngành này được chào đón tại thị trường việc làm ảm đạm hiện nay.

5. Chuyên ngành quản lý: có kỹ năng sống

Những nữ sinh theo học chuyên ngành này biết cách làm thế nào để quản lý một công ty và nhân viên của mình.

Bên cạnh đó, các cô gái cũng biết cách làm thế nào để quản lý một người chồng và gia đình của họ.

Các nữ sinh theo học chuyên ngành quản lý còn có sự hiểu biết sâu sắc về các nhu cầu của một người đàn ông và có thể gây bất ngờ cho anh ta.

Người đàn ông sống với cô gái kiểu này có thể cảm thấy niềm hạnh phúc giản đơn trong cuộc sống hàng ngày của họ.

  • Thái San (Theo Global Times, China)

Thí sinh Siêu mẫu khoe vóc dáng với áo tắm

Trong những trang phục đi biển gợi cảm và đầy màu sắc, các nam thanh nữ tú của cuộc thi Siêu mẫu Việt Nam có dịp khoe cơ thể khỏe khoắn, gợi cảm của tuổi đôi mươi.

Cúp vàng siêu mẫu 2010 Ngọc Thạch.
Mỗi màn trình diễn của cô luôn nhận được sự hưởng ứng từ khán giả.
Cúp bạc Phạm Thị Thùy Linh với phong cách độc đáo, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng trong trang phục biển.
Siêu mẫu có hình thể đẹp Nguyễn Thị Điệp.
Siêu mẫu có phong cách trình diễn ấn tượng Nguyễn Đỗ Bắc Linh.
Người đẹp Phan Dư Khánh Phương đến từ Vĩnh Long.
Võ Thị Chiêu Sa đến từ Quảng Ngãi.
Siêu mẫu có phong cách trình diễn ấn tượng Lý Quốc Tường.
Siêu mẫu có hình thể đẹp nhất Trương Nam Thành.
Trần Thanh Hùng đến từ Bạc Liêu.
Cúp vàng siêu mẫu Ngọc Tình.
Ảnh
* Thí sinh Siêu mẫu tạo dáng kêu gọi bảo vệ môi trường
* Ngọc Thạch, Thùy Linh thướt tha áo dài
* Hồ Ngọc Hà thanh mảnh trên sân khấu ‘Siêu mẫu’

Thoại Hà

Ảnh: Lý Võ Phú Hưng

Theo vnexpress.net

“Nóng bỏng” thí sinh siêu mẫu

Đối với những cuộc thi sắc đẹp thì phần thi trang phục áo tắm là điều không thể thiếu. Tại bãi biển Hồ Tràm – Vũng Tàu các thí sinh đã có một ngày thực hiện nội dung thi quan trọng này.

40 thí sinh của cuộc thi Siêu mẫu Việt Nam 2010 đã được bốc thăm chia ngẫu nhiên để thực hiện loạt hình trang phục biển với 3 nhiếp ảnh gia của cuộc thi là: Quốc Huy, Nguyễn Long và Lý Võ Phú Hưng.
Hãy cùng ngắm những hình ảnh của tốp thí sinh đầu tiên dưới ống kính của nhiếp ảnh gia Nguyễn Long:

Gia Ngọc


Khánh Phương


Kim Thoa


Ngọc Thạch


Ngọc Thắng


Quốc Tường


Thế Trung


Thu Phương


Thùy Linh


Trần Thị Thịnh


Trung Kiên


Vy Luân


Xuân Tâm

Theo dantri.com.vn

Du học sinh: ‘Tôi mơ về Hà Nội…’

Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, Hồ Bích Ngọc (du học sinh trường INSA de Rouen, Pháp) cũng như nhiều du học sinh khác nuối tiếc vì không được “tắm mình” vào không khí của Đại lễ. Ngọc xa Hà Nội đã được 2 năm. Những ngày này, không khí chào mừng Đại lễ tràn ngập các báo làm cho nỗi nhớ của Ngọc càng sục sôi hơn.

Ngọc chia sẻ: “Thèm được về nhà quá! Cảm giác như Hà Nội sắp đón Tết ấy. Nhưng mùng Một Tết Hà Nội không náo nhiệt như bây giờ. Mình không thích Hà Nội quá ồn ào”.

Tiếc vì không thể về, Ngọc càng nhớ Hà Nội hơn: “Nhớ nhất là sự tấp nập của phố cổ. Mình có sở thích là gửi xe trên phố Cầu Gỗ rồi đi bộ lòng vòng. Thực ra cũng chẳng có gì để xem, chỉ là hàng quán nối tiếp hàng quán.

Nhưng đặc biệt ở chỗ, đi vào một phố nào đó chỉ cần ngửi bằng mũi thôi mình cũng có thể biết đó là phố nào. Phố Thuốc Bắc có mùi thuốc rất thơm, phố Hàng Mành có mùi bún chả, phố Hàng Than có mùi bánh cốm, phố Hàng Đường có mùi ô mai,…Những thứ đó khi ra nước ngoài ta không thể nào gặp được”.

Mô tả ảnh.

Du học sinh Lê Gia Lệ Thi (thứ 2 bên trái): “Em mong muốn Hà Nội sẽ luôn êm ấm, nhân hậu, đầy yêu thương và chở che để những đứa trẻ như chúng em trưởng thành mà không có gì phải nuối tiếc. Hà Nội của 1000 năm sau vẫn sẽ giữ được những vẻ đẹp cổ kính, lắng sâu như 1000 năm trước. Hà Nội của 1000 năm sau sẽ có những môi trường học tập tốt nhất để những đứa trẻ sau này sẽ không phải đi xa mà vẫn được hưởng thụ những giá trị giáo dục và tinh thần tốt nhất

Lê Thi vừa xa Hà Nội để sang học một trường THPT ở Huntington Beach, California (Mỹ) nên nỗi nhớ Hà Nội của cô gái 15 tuổi này càng tha thiết. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, không khí mùa thu là điều gắn bó với cô nữ sinh này nhất.

“Vì mùa thu là mùa có sinh nhật mẹ và cả nhà luôn luôn được xuống phố để rồi được ăn những món ăn nóng hổi bốc khói nghe ngút” . “Còn một điều rất nhớ nữa là mùng 1 Tết, em được mặc áo dài để đi chúc tết bà ngoại, được ăn bánh trưng do mẹ nấu, được ăn cá kho do ba làm, và ăn khoai lang ldo anh chị luộc…”

Điều khiến Thi luyến tiếc là trong chuyến đi học nhiều năm nay, em chỉ có thể mang đến nước Mỹ chiếc áo dài, nhưng những gì thân thương nhất của Hà Nội vẫn lắng đọng trong trái tim.

Cũng xa nhà, Nguyễn Duy Phong (du học sinh trường Đại học Vân Nam, Trung Quốc) càng tiếc hơn khi không thể về nước mừng Đại lễ. “Mình đã dành dụm tiền và lên kế hoạch bay về Việt Nam vào dịp này nhưng không ngờ lịch học lại thay đổi.

Tiếc lắm chứ, vì nghìn năm mới có một lần. Nhưng bố mẹ bảo việc học vẫn là quan trọng nhất. Thế là đành ngập ngùi ngồi chat với bạn bè, bảo tụi nó đi chơi rồi gửi ảnh qua cho đỡ nhớ”, Phong chia sẻ.

“Nếu bây giờ mà ở nhà thì mình đã vi vu phố cổ, lượn Bờ Hồ, overnight (thâu đêm) luôn í chứ. Mình có nhóm bạn vẫn thường tụ tập overnight vào những dịp lễ, tết. Chúng mình không đi nhảy nhót, bia bọt gì đâu, chỉ đi loanh quanh phố cổ để chụp ảnh thôi. Đơn giản vì thích Hà Nội về đêm”, Phong chia sẻ thêm.
  • La Hoàn

“Tôi mơ về Hà Nội…”

1. Châu Dứa ( Đang học tập và sinh sống tại Nhật Bản)

Mình sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nên vẫn luôn nhớ về. Nhớ nhất là mùa thu Hà Nội vì mùa thu đẹp và gắn với nhiều kỷ niệm.

Thời gian này bố mẹ thường xuyên gọi điện cho mình vì thương con không được đón không khí nghìn năm. Sự phấn khởi của các cụ khiến mình rất vui. Các cụ cao tuổi vẫn thường có những tình cảm thuần khiến như thế.

Mô tả ảnh.
Châu Dứa

Mong là những người trẻ tuổi như mình sẽ luôn giữ được tình yêu với Hà Nội như thế hệ đi trước và sẽ làm nhiều điều thiết thực hơn. Đơn giản như việc hành xử có ý thức, văn minh hay lớn hơn là góp sức xây dựng những công trình thực sự có ý nghĩa đối với Hà Nội.

Điều khiến mình mừng nhất là dịp này Hà Nội đã khởi công xây dựng tuyến tàu điện đô thị đầu tiên ở Việt Nam. Mỗi lần đi tàu điện ở bên Nhật mình đều mong Hà Nội sẽ có những chuyến tàu tiện lợi như thế. Hi vọng nó sẽ sớm được hoàn thiện và đưa và sử dụng để giúp người Hà Nội đi lại đỡ vất vả hơn.

Mình mong Hà Nội sau này sẽ là thủ đô giàu đẹp xứng với tầm vóc của nó. Và một văn hoá Hà Nội đích thực sẽ được người ta vun đắp, gìn giữ và thậm chí dũng cảm xây dựng lại từ bây giờ.

2. Nguyễn Thu Hà- 23 tuổi- ĐH Công nghệ Hoa Đông- Thượng Hải- Trung Quốc

Những ngày này tôi thấy bồi hồi và rất nhớ Hà Nội. Hai năm không về, Hà Nội hẳn đổi thay rất nhiều.

Mô tả ảnh.
Nguyễn Thu Hà

Qua báo chí, mạng internet thấy diện mạo Hà Nội thật đẹp, thật rực rỡ, trong lòng rất tự hào và phấn khởi. Nhưng cũng những hình ảnh ấy khiến tôi càng nhớ về Hà Nội.

Tôi đặc biệt nhớ những món ăn chỉ Hà Nội mới có. Những ngày này nghe tin về đại lễ trong lòng nôn nao khó tả, chỉ ước được “bay” về với thủ đô… Chỉ ước được cùng cả nhà đi ra Hồ Gươm, ngắm pháo hoa, chào Hà Nội trong tuổi 1000…

Tôi mong Hà Nội ngày càng phát triển về mọi mặt kinh tế, văn hóa. Cái nghèo sẽ không còn hiện diện ở thủ đô nghìn tuổiI, ý thức người dân cũng từng bước nâng cao. Hà Nội tương lai gần không còn ngập lụt, tắc đường, quảng cáo lem nhem nữa.

Và tương lai xa, Hà Nội sẽ trở thành một thủ đô giàu mạnh, một thành phố vừa hiện đại, vừa bảo tồn được những nét văn hóa đặc sắc không dễ gì bị “hòa tan”.
3. Phan Doãn Phúc, 20 tuổi, Đại học Ngoại ngữ Tokyo, Nhật Bản

Những ngày nà,y tôi thường hay nghe các ca khúc viết về Hà Nội. Mỗi bài hát lại gợi nhắc tôi về thủ đô thân yêu. Tôi có thể mường tượng ra những con phố quen thuộc: Phan Đình Phùng- Hoàng Diệu- Hoàng Hoa Thám rợp bóng cây…

Mô tả ảnh.
Doãn Phúc

Nhật Bản mùa này đang mưa, khiến tôi nhớ nao lòng những cơn mưa Hà Nội. Nhớ nao lòng những chiều ra bãi sông Hồng cưỡi ngựa với người ấy. Những kỉ niệm đẹp vừa gần, lại vừa xa xôi vời vợi.

Ngày nào tôi cũng phải cập nhật thông tin về hoạt động của Đại Lễ qua mạng. Là một công dân thủ đô, tôi thực sự rất tự hào trước dấu mốc 1000 năm Thăng Long- Hà Nội. Mong rằng người Hà Nội ngày càng ứng xử và nâng cao ý thức để xứng đáng hơn với bề dày nền văn hiến 1000 năm ấy.

Giao thông Hà Nội thực sự là một nỗi ám ảnh lớn với tôi. Vì thế, hi vọng sau sáu năm nữa khi hoàn thành chương trình học, giao thông Hà Nội đã được cải thiện hoàn toàn.

Nếu được tưởng tượng về Hà Nội một ngàn năm nữa, với tôi đó sẽ là một thành phố vì hòa bình, một Hà Nội hiện đại nhưng vẫn giữ được những nét cổ kính và bản sắc.

  • Quỳnh Anh (Ghi)

Theo vietnamnet.vn

“Nữ ảo thuật” có khuôn mặt thiên thần

Nguyễn Hương Giang, lớp CBC khoa Báo chí, trường Cao đẳng Truyền hình Hà Nội là một trong 20 gương mặt xuất sắc nhất có mặt vào đêm chung kết Imiss Thăng Long 2010.

Hương Giang từng làm MC của chương trình “Địa chỉ bỏ túi” trên kênh Hà Nội và là một gương mặt khá nổi bật của trường Cao đẳng truyền hình với vai trò là MC dẫn chương trình cho các hoạt động đoàn, hội. Đến với cuộc thi Imiss Thăng Long, Hương Giang nhận được nhiều sự khuyến khích, ủng hộ của các anh chị trong Ban chấp hành đoàn, hội của trường. Trong suốt thời gian diễn ra cuộc thi, Hương Giang đã rất tự tin thể hiện sự am hiểu các kiến thức xã hội cũng như tài năng nổi bật của mình.

Trong thời gian diễn ra Imiss Thăng Long 2010, Giang rất bận rộn với việc đi thực tập và đi quay (Hiện tại, Giang đang làm CTV của kênh truyền hình thực tế, chuyên mục Bản tin) nên dường như thời gian để phân bố việc học và làm việc đã đều kín mít. Nhưng thật may mắn khi các cuộc thi Imiss Thăng Long đều diễn ra vào cuối tuần nên Giang vẫn còn một chút ít thời gian để tập luyện và chuẩn bị cho các cuộc thi và vòng sơ loại diễn ra trong suốt thời gian qua.

Hương Giang hiện đang theo đuổi chuyên ngành học Biên tập viên nên Giang mong muốn khi ra trường, cô sẽ trở thành một biên tập viên giỏi. Giang cũng chia sẻ: “Một biên tập viên có khả năng dẫn chương trình thì có thể sẽ dẫn một chương trình sâu hơn, cảm xúc hơn… vì đó là do công sức mình biên tập ra, chứ không đơn thuần chỉ là đọc chữ chạy trên màn hình máy quay”.

Trong suốt cuộc thi Imiss Thăng Long 2010, Hương Giang gây được ấn tượng đặc biệt với Ban tổ chức, cũng như các bạn thí sinh trên các trường Đại học, Cao đẳng khác không chỉ bằng một gương mặt xinh đẹp, tươi tắn… mà bên cạnh đó, Giang được bạn bè nhắc đến Giang với cái tên thân mật “Nữ ảo thuật” khi Giang đã rất xuất sắc thể hiện tài năng biểu diễn ảo thuật của mình.
Giang tâm sự: “Từ hồi nhỏ, em đã được xem những màn ảo thuật của Davidcoperfield và em cảm thấy rất thích thú nhưng em chưa có cơ hội để tiếp cận với nó. Và rồi, trong một lần tình cờ em biết đến câu lạc bộ Ảo thuật biểu diễn tình nguyện trên Tượng đài Lý Thái Tổ để quyên góp tiền cho trẻ em nghèo và em đã quen với nhóm Ảo thuật SOS của Hà Nội.

Trước hôm thi Sơ loại tài năng, em đã chuẩn bị một tiết mục kịch hình thể rất chu đáo. Nhưng rồi, em lại quyết định thay đổi bằng tiết mục biểu diễn ảo thuật dưới sự hướng dẫn tận tình của các thành viên trong câu lạc bộ SOS. Và trong đêm chung kết Tài năng cũng là lần đầu tiên em biểu diễn Ảo thuật trên một sân khấu lớn như vậy cùng với một người bạn diễn trong câu lạc bộ”. Mấy ngày qua, Hương Giang đã cùng Câu lạc bộ Ảo thuật SOS đi biểu diễn miễn phí cho các trẻ em nhân dịp trung thu.

Cuộc thi Imiss Thăng Long đã trải dài qua mấy tháng liền với rất nhiều vòng thi và sơ loại. Mỗi phần thi đều khiến em rất hồi hộp nhưng khi trải qua và biết được kết quả thì em rất vui! Vì dù sao, em cũng đã làm được một điều gì đó để chứng tỏ bản thân mình cũng như cho mọi người biết nhiều hơn về sinh viên trường Cao đẳng Truyền hình” – Hương Giang chia sẻ những cảm xúc khi đến đã trải qua những chặng đường của cuộc thi Imiss Thăng Long 2010.

Trong suốt thời gian tham gia cuộc thi, Hương Giang được gặp gỡ rất nhiều các bạn mới đến từ các trường Đại học, Cao đẳng khác trên địa bàn Hà Nội: “Mỗi người mỗi tính cách nhưng khi tiếp xúc, chuyện trò với nhau, mọi người lại thấy gắn bó và thân thiết với nhau hơn. Trong thời gian tập luyện, các bạn ở trong Top 20 cũng rất thân thiện và hòa đồng. Mọi người quý mến nhau như chị em cùng một nhà và cảm giác như đấy là một gia đình nhỏ rất ấm áp và tràn ngập tình yêu thương. Có những bạn đến muộn hay phải bận việc ở trường không đến tập được thì các thí sinh khác cũng không ngần ngại để bỏ thời gian hướng dẫn cho bạn ấy… đấy là điều mà em trân trọng nhất khi đến với cuộc thi Imiss Thăng Long Hà Nội năm nay” – Hương Giang chia sẻ cảm xúc với những thí sinh, những người bạn thân thiết của mình trong top 20.

Kết thúc cuộc thi Imiss Thăng Long 2010, cô sinh viên xinh đẹp trường Cao đẳng Truyền hình sẽ lại tiếp tục với việc học của mình. Ngoài ra, Hương Giang sẽ cộng tác với các công ty truyền thông, cũng như nhận lời dẫn chương trình cho các cơ quan, tổ chức và các chương trình truyền hình được mời.

Chúng ta sẽ cùng đón chờ sự thành công của cô nàng xinh đẹp Hương Giang trong một tương lai không còn xa nữa!

Theo:24h

Gặp gỡ 300 thí sinh Miss Teen xinh đẹp phía Nam

Hôm qua 12/9, hơn 300 thí sinh có mặt tại khách sạn Majestic, TPHCM tham gia vòng sơ khảo cuộc thi Miss Teen 2010 khu vực miền Nam.

Háo hức đổ về địa điểm thi sơ khảo, nhiều thí sinh cho biết họ chờ đợi ngày này đã lâu và đã chuẩn bị rất kỹ dù đây mới chỉ là phần thi sơ khảo. “Em đã tập luyện rất nhiều về phần đi đứng và tạo dáng chụp hình. Tuy nhiên, mục tiêu của em không phải là bằng mọi giá phải đoạt giải mà chỉ là thử xem sức mình tới đâu mà thôi. Khi tới đây và thấy nhiều bạn xinh đẹp như vậy, quả thực em hơi run” – Phương Ngọc, thí sinh đến từ Bình Dương, cho biết.

Nhiều thí sinh chỉ đặt mục tiêu khá khiêm tốn là tham dự để học hỏi nhưng có những thí sinh đặt mục tiêu khá rõ ràng, và lý do kéo họ tới cuộc thi cũng rất thú vị. “Bạn trai em nói em rất xinh, không đi thi cũng… uổng nên em đi thi” – một thí sinh đề nghị giấu tên nói. “Em muốn làm một điều gì đó để chứng tỏ rằng em đã lớn và có thể làm được nhiều việc. Mục tiêu của em là lọt càng sâu vào vòng trong càng tốt.

Dưới đây là một số hình ảnh các thí sinh tham dự vòng sơ khảo cuộc thi Miss Teen 2010 khu vực miền Nam ngày 12/9:


Theo:dantri

“Cô học trò nghèo giỏi Anh văn” lo không có tiền học ĐH

“Từ ngày biết mình đậu đại học, em và gia đình vui lắm, nhưng cứ nghĩ đến kiếm tiền đâu để đủ ăn học suốt 4 năm trời lại khiến cả nhà phấp phỏng lo âu…” – đó là nỗi trăn trở của cô tân sinh viên nghèo Lê Thị Lệ Thủy.

Được tin cô học trò nghèo Lê Thị Lệ Thủy xuất sắc thi đậu vào khoa Kinh tế – Luật Trường ĐHQG TPHCM với 23 điểm, chúng tôi lại ngược huyện miền núi Hương Khê, Hà Tĩnh tìm đến nhà ông Lê Hữu Thái ở xóm 2 Phú Hương, xã Hương Xuân giữa cơn mưa tầm tả. Trong ngôi nhà tranh xiêu vẹo, dột nát của ông Thái, mọi người đang tụ tập đông đúc.

“Mấy bữa ni khi biết tin cháu Thủy đậu đại học nên anh em, bà con lối xóm sang giúp gia đình tui vót đũa hy vọng bán được giá để có tiền cho nó đi học” – ông Thái cho biết.

Ông Thái vui buồn lẫn lộn: “Mấy đêm ni hầu như cả nhà tui làm đến gần sáng. Tui bị bệnh tật, khó đi lại nhưng phải gắng sức vì con. Đôi lúc buồn ngủ díu mắt, muốn lên giường ngủ một tí nhưng nghĩ đến tiền mô mà cho con đi nhập học. Vậy là không tài mô mà đi ngủ được, uống vài ly nước chè nấu đặc cho tỉnh táo là làm đến sáng luôn”.

“Cau ni mua nợ bà con đó. Bây giờ cau đắt nên mỗi tạ cau tươi cũng mua hết hơn 300 ngàn, về phải phơi cả tháng trời mới vót được đũa. Làm việc cật lực mong sao góp được ngày ít chục ngàn mong sao có chút tiền cho cháu Thủy được đi học” – bà Huấn nhìn con gái ứa nước mắt.

Ông bà nội của Thủy năm nay đã ngoài tuổi 80, đau ốm liên miên nhưng cũng cố gắng giúp vợ chồng anh Thái và các cháu một tay. “Biết cháu đậu đại học nhưng ông bà cũng không có tiền cho cháu đi học. Sang đây giúp chúng nó được cái gì hay cái đó mong sao cháu Thủy thực hiện được ước mơ vào giảng đường đại học” – bà Lê Thị Trọng, 82 tuổi, tâm sự.

Riêng Thủy, từ khi biết tin đậu đại học, em vừa vui lại vừa buồn. “Vui lắm vì em đã ráng hết sức thi đậu cho cha mẹ mừng. Nhưng vừa rồi để có tiền đi thi trong Sài Gòn cả nhà đã phải tích góp nhiều tháng và vay mượn nhiều nơi. Bây giờ cứ nghĩ đến kiếm tiền đâu để đủ ăn học suốt 4 năm trời lại khiến cả nhà lo âu” – Thủy nhỏ nhẹ nói, giọng buồn rầu.

Thủy cho biết thêm: “Có lẽ nào con đường học tập của em chỉ dừng tại đây. Không, dù thế nào em cũng phải cố gắng. Em sẽ làm thêm kiếm tiền để học”.

Rời gia đình Thủy ra về mà chúng tôi cũng thấy chạnh lòng. Không biết mọi nỗ lực của gia đình em có tích góp nổi số tiền cho em vào Sài Gòn nhập học không? Liệu vóc dáng nhỏ yếu của cô học trò vốn sinh ra thiếu tháng có đủ sức vừa bươn chải làm thêm vừa phấn đấu học giỏi để nuôi giấc mơ thoát nghèo?

Theo:dantri