Giáo duc

Hàn Quốc ‘thẳng tay’ với các trường kém chất lượng

Với nỗ lực áp dụng những biện pháp cảnh cáo thẳng tay với các trường đại học kém chất lượng, hôm qua 7/9, Bộ Giáo dục, Khoa học và Công nghệ Hàn Quốc đã nêu tên 30 ngôi trường không đạt chất lượng, trong đó có 15 trường đại học đào tạo 4 năm và 15 trường cao đẳng cộng đồng đào tạo 2 năm.


Mô tả ảnh.
30 trường đại học, cao đẳng Hàn Quốc nằm trong ‘danh sách đen’ có nguy cơ bị đóng cửa.

Đây là lần đầu tiên, Chính phủ Hàn Quốc nêu tên các trường kém chất lượng, đồng thời đây cũng là một biện pháp để các trường tự nguyện đóng cửa.

“Mục đích của việc lập lên danh sách này là buộc các trường phải có trách nhiệm hơn và tự nâng cao chất lượng giáo dục của mình.” – ông Seol Dong-keun – Thứ trưởng đầu tiên của Bộ Giáo dục cho hay.

Theo các quan chức thì gần đây, Bộ này đã kiểm tra 345 trường đại học và cao đẳng cộng đồng, xem xét tỷ lệ sinh viên kiếm được việc làm của từng trường, tình trạng tài chính, chương trình giảng dạy, số sinh viên và giảng viên chính thức. Bộ Giáo dục đã phân chia các trường thành 3 nhóm A, B, C. Có 30 trường nằm trong nhóm B và C.

Ban đầu, Bộ này có kế hoạch nêu tên 50 trường chất lượng kém tương ứng với 15% trường nằm ở cuối danh sách. Tuy nhiên, con số này đã giảm xuống do sự phản đối dữ dội từ các trường và lời yêu cầu khẩn thiết từ Ủy ban Giáo dục đại học Hàn Quốc và Ủy ban Giáo dục cao đẳng.

Nằm trong kế hoạch hạn chế tài chính đối với các trường kém chất lượng, những sinh viên năm nhất của các trường loại B chỉ được phép vay 70% học phí, trong khi sinh viên của các trường loại C chỉ được vay 30%.

Tuy nhiên, Bộ này cho biết sẽ không hạn chế số tiền cho vay đối với các sinh viên thuộc hộ nghèo.

Để quá trình đánh giá chất lượng các trường được công bằng, Bộ Giáo dục Hàn Quốc sẽ xem xét tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp có việc làm và lượng hồ sơ đăng kí tuyển sinh của mỗi trường. Ông Seol cho rằng đây là biện pháp công bằng nhất để đánh giá chất lượng các trường.

“Các trường đại học bị nêu tên sẽ có một cơ hội nữa để cải thiện tình hình và tên trường đó sẽ được loại ra ‘danh sách đen’ nếu như họ có những biện pháp làm thay đổi tình hình này trước hạn cuối vào tháng 10.” – ông Seol chia sẻ. “Bộ hi vọng những biện pháp này sẽ mang đến một bước đột phá cho các trường đại học Hàn Quốc.”

Kim – sinh viên năm nhất của một trường đại học nằm trong danh sách – ĐH South Chungcheong cho biết số sinh viên trong lớp cậu trong học kì này đã giảm từ 50 người xuống còn 10 người.

Trường này được thành lập năm 2002, song một số tòa nhà vẫn còn đang trong quá trình xây dựng. Nguyên nhân là do nhà trường không có đủ kinh phí sau khi chỉ đạt 50% chỉ tiêu số sinh viên đầu vào.

“Thức ăn trong quán ăn dành cho sinh viên rất dở và thiếu vệ sinh. Lúc nào ăn ở đây tôi cũng bị đau bụng.” – Kim nói. “Đồ ăn an toàn nhất ở đây là mì ramen.”

Park – bạn cùng lớp của Kim thì than phiền rằng cô đã rất khó khăn để tập trung chú ý nghe giảng vào mùa đông bởi máy điều hòa không khí hoạt động quá kém.

“Tôi phải trả 4 triệu won (3.400 đô la) học phí mỗi kì học và dường như số tiền này đã đổ vào đâu đó.” – Park chia sẻ.

Ông Lee Pil-nam – một chuyên gia giáo dục tới từ Viện Phát triển giáo dục Hàn Quốc nói rằng ông không hề ngạc nhiên về danh sách các trường kém chất lượng.

“Theo lời đồn thì 30 trường nằm trong danh sách này đã phải trải qua những khó khăn về tài chính do họ mở rộng quy mô một cách thiếu thận trọng khi không tìm ra được tính đồng nhất cho ngôi trường của mình.” – ông Lee nói.

Cập nhật theo:Tinmoi.vn

Trường học dạy nữ sinh cách giữ… trinh tiết

Mỗi nữ sinh tại tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) sẽ được cấp một cuốn sách giáo khoa về giới tính trong đó đề cập đến các biện pháp làm thế nào để từ chối sex và giữ gìn được trinh tiết.

Theo đó Sở Giáo dục tỉnh Vân Nam yêu cầu tất cả các trường trung học và đại học trên địa bàn tỉnh đều phải đưa nội dung cuốn sách này vào giảng dạy. Họ hi vọng sau khi học xong chương trình, các nữ sinh sẽ biết cách làm thế nào để nói “không” với tình dục.
Cuốn sách này sẽ tập trung vào các nội dung về gia đình, giới tính, sức khỏe sinh sản và các biện pháp ngăn ngừa AIDS đồng thời gợi mở cho các nữ sinh những biện pháp để không bị sex lôi cuốn.
Ảnh minh họa (Nguồn: Newspirit)
Ảnh minh họa (Nguồn: Newspirit)
Chẳng hạn nếu bạn trai nói “Việc đó rất an toàn, anh đã có bao cao su rồi mà”, cô gái sẽ trả lời “Chẳng lẽ anh muốn đánh cược cả tương lai của em vào cái bao cao su đó sao?”. Đây chỉ là một trong muôn vàn các gợi ý mở được đề cập trong cuốn sách.
Theo các số liệu thống kê cho thấy hiện Trung Quốc có trên 80.000 sinh viên đại học trong tháng 4, trong đó 14,4% thừa nhận có quan hệ tình dục trong quá trình học tập tại trường, 70% sinh viên tỏ thái độ đồng tình với quan hệ tình dục trước hôn nhân.
G.S Yang Wannqiu làm việc tại trung tâm tư vấn ĐH Vân Nam cho rằng “Điều quan trọng để giữ gìn trinh tiết là các cô gái phải biết cách từ chối quan hệ tình dục trước hôn nhân. Bởi lẽ nếu một cô gái đã có quan hệ tình dục với bạn trai, tinh thần của cô ấy sẽ phụ thuộc rất lớn vào người bạn trai đó. Điều này sẽ chi phối đến học tập và cuộc sống hàng ngày của cô gái”.
Trong khi đó Xu Tao, sinh viên tại ĐH Vân Nam lại tỏ thái độ không mấy hào hứng với chương trình giảng dạy này. Cậu cho hay “Nếu 2 người nam và nữ có tình yêu thực sự và có ý định tiến tới hôn nhân thì việc quan hệ tình dục trước hôn nhân là hoàn toàn chấp nhận được”.
“Nếu trường ĐH của tôi đưa chương trình giáo dục giới tính này vào giảng dạy, nó có thể rất hữu ích nhưng tôi sẽ không mấy mặn mà tham dự khi tôi đã có đủ các kiến thức tình dục từ những phương tiện truyền thông khác” Xu nói thêm.
Còn một sinh viên nghệ thuật giấu tên thì cho rằng “Tôi nghĩ là không nên cấm quan hệ tình dục trước hôn nhân. Cả tôi và bạn trai tôi đều trên 18 tuổi và chúng tôi đã là người lớn. Chúng tôi đã yêu nhau được 3 năm và tình dục như là một cách để làm mới tình yêu”.
Ngay sau khi thông tin về các chương trình giảng dạy được công bố, văn phòng của Sở Giáo dục tỉnh Vân Nam đã nhận được rất nhiều những ý kiến phản hồi.
Theo dự kiến ban đầu, nếu chương trình này thí điểm thành công tại Vân Nam thì sau đó sẽ tiến hành cho nhân rộng tại nhiều tỉnh, thành phố khác trên khắp cả nước.

    Cập nhật theo:Tinmoi.vn

    Ngô Bảo Châu được vinh danh ‘Công dân thủ đô ưu tú’

    Chiều 4/9, nhận danh hiệu Công dân thủ đô ưu tú năm 2010, giáo sư Ngô Bảo Châu chia sẻ, là người Hà Nội, dù đi nơi đâu, trái tim của ông cũng luôn hướng về thủ đô.


    Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo trao tặng danh hiệu cho giáo sư Ngô Bảo Châu. Ảnh: Hà Nội Mới.

    Theo Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Thế Thảo, sự kiện giáo sư Ngô Bảo Châu được giành giải thưởng Fields cùng thời điểm Hoàng thành Thăng Long được Tổ chức UNESCO công nhận Di sản văn hóa Thế giới, đặc biệt có ý nghĩa khi thủ đô và cả nước đang chuẩn bị Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.

    Tại buổi trao tặng, giáo sư Ngô Bảo Châu bày tỏ, ông rất vinh dự được nhận danh hiệu Công dân ưu tú của thủ đô. Là người Hà Nội, dù đi nơi đâu, trái tim của ông cũng luôn hướng về thủ đô, với mong muốn Hà Nội ngày càng đẹp, xanh hơn và giàu mạnh hơn.

    Năm 2010, lần đầu tiên Hà Nội vinh danh 11 Công dân thủ đô ưu tú. Trong danh sách năm nay còn có giáo sư Vũ Khiêu, giáo sư Phan Huy Lê, nhà nghiên cứu Nguyễn Vinh Phúc, chị Trần Mai Anh (mẹ nuôi bé Thiện Nhân)…

    GS Ngô Bảo Châu sinh năm 1972 tại Hà Nội, là con duy nhất của GS TSKH Ngô Huy Cẩn, chuyên gia hàng đầu về cơ học và PGS TS Trần Lưu Vân Hiền. Anh từng học tại trường thực nghiệm Giảng Võ, chuyên toán của THCS Trưng Vương trước khi vào khối chuyên toán của ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội).

    Năm 2005, ở tuổi 33, Ngô Bảo Châu được đặc cách phong hàm giáo sư và trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất Việt Nam. Năm 2007, sau khi chứng minh được “Bổ đề cơ bản”, một giả thuyết then chốt của Chương trình Langlands, anh được trao Giải thưởng Oberwolfach của Đức, Giải thưởng của Viện Hàn lâm Pháp.

    Ngày 19/8/2010, giáo sư Ngô Bảo Châu là một trong 4 người được trao giải thưởng Fields – giải thưởng toán học cao quý nhất thế giới và trở thành nhà Toán học đầu tiên của Việt Nam giảnh được giải thưởng này.

    Theo:vnexpress

    GS Ngô Bảo Châu không lấy tên mình đặt tên quỹ khuyến học

    Chiều ngày 3/9, GS Ngô Bảo Châu đã có buổi giới thiệu sự ra đời quỹ khuyến học mang tên: Vì tinh thần hiếu học – Theo sáng kiến của GS Ngô Bảo Châu. Hiện tại, chưa có thông tin cuối cùng về số tiền của quỹ, ngoại trừ số tiền được giải thưởng Fields của GS được đóng góp hết cho quỹ là 15.000 đô la Canada. Những người nằm trong ban sáng lập quỹ chưa được thông qua chính thức.


    GS Ngô Bảo Châu

    Điều đặc biệt ở quỹ học bổng “Vì tinh thần hiếu học” là không định làm cái gì to lớn trước, mà làm thật tốt những việc nhỏ, trao đúng tiền cho những người đang thực sự cần đến nó cũng như các học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Tuy nhiên, quỹ không tài trợ cho các bạn sinh viên ra nước ngoài học tập được vì hiện tại chưa đủ khả năng tài chính.

    GS Ngô Huy Cẩn, bố của GS Ngô Bảo Châu là Giám đốc điều hành quỹ, GS Hà Huy Khoái là Chủ tịch Hội đồng khoa học của quỹ. GS Bành Tiến Long, Phó Chủ tịch Hội đồng chức danh giáo sư Nhà nước là đại diện bảo trợ cho quỹ.

    GS Ngô Bảo Châu cho biết: “Chúng tôi làm quỹ này vì đây là một thời điểm rất hiếm hoi, khi huy chương Fields được trao cho một công dân Việt Nam và rộng hơn là một công dân của một nước đang phát triển. Vì vậy, nó có thể là sự cổ vũ rất lớn cho thế hệ trẻ.

    Quỹ tuyệt đối không có mục đích quảng bá tên tuổi cho người thành lập cũng như các tổ chức và cá nhân tham gia ủng hộ, mà chỉ có mục đích duy nhất là khuyến học và vận động ủng hộ cho công tác khuyến học. Những người cộng tác với quỹ hoàn toàn làm việc trên cơ sở thiện nguyện. Hoạt động của quỹ được đặt trên cơ sở hoàn toàn công khai, minh bạch, có kiểm toán độc lập hàng năm”.

    Nếu như các thủ tục thành lập được nhanh chóng thì dự kiến, đến tháng 12/2010, quỹ sẽ bắt đầu trao học bổng đầu tiên cho các bạn học sinh, sinh viên.

    Bước đầu, quỹ sẽ tài trợ cho hai đối tượng: Học sinh thi đại học điểm cao, các sinh viên có kết quả xuất sắc nhưng hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Đối với đối tượng này, tiêu chí “học giỏi” và tiêu chí “hoàn cảnh khó khăn” được coi trọng như nhau.

    Đối tượng thứ hai là sinh viên, nghiên cứu sinh trong nước. Với đối tượng này, tiêu chí “học giỏi” được ưu tiên hơn tiêu chí “hoàn cảnh khó khăn”. GS Châu có nhấn mạnh thêm là học sinh, sinh viên thuộc diện chính sách cũng thuộc diện được xét nhận tài trợ tài chính.

    Người nhận học bổng có trách nhiệm báo cáo kết quả học tập từng kỳ học cho quỹ.

    Ngoài việc tặng học bổng, quỹ sẽ có trách nhiệm tìm một giảng viên đại học làm người đỡ đầu cho sinh viên được nhận học bổng. GS Ngô Bảo Châu cho biết, đây là một nét khác biệt nhiều so với những quỹ khuyến học khác và cũng giống như ở một số nước phát triển.

    Người đỡ đầu có vai trò tư vấn cho sinh viên học hành một cách tốt nhất, gợi mở hướng đi trong học tập của sinh viên. Sự hướng dẫn và khuyến khích của người đỡ đầu cũng quan trọng không kém phần vật chất. Quỹ sẽ có hỗ trợ tài chính cho người đỡ đầu. Trong khả năng của mình, quỹ sẽ tài trợ kinh phí và hỗ trợ một số hoạt động nghiên cứu khoa học của người đỡ đầu.

    Người đỡ đầu, có trách nhiệm hướng dẫn định hướng cho sinh viên, xác nhận báo cáo kết quả học tập của sinh viên và đưa ra nhận xét làm cơ sở cho việc tiếp tục cấp học bổng cho năm tiếp theo.

    Quỹ cũng chấp nhận đóng góp hiện vật làm phần thưởng cuối năm cho các sinh viên nhận tài trợ của quỹ và có kết quả học tập xuất sắc.

    Về đối tượng nhận bảo trợ: Hội đồng khoa học của quỹ sẽ hoạt động độc lập, có thẩm quyền duy nhất và tuyệt đối trong việc lựa chọn đối tượng được trao học bổng cũng như lựa chọn người đỡ đầu cho sinh viên nhận học bổng.

    Quỹ bao gồm Hội đồng quản lý quỹ, Hội đồng khoa học, Giám đốc điều hành quỹ và các bộ phận chuyên môn.

    Giám đốc điều hành có trách nhiệm điều hành chung các hoạt động thường xuyên của quỹ. Giám đốc điều hành do Chủ tịch quỹ đề xuất và được Hội đồng quản lý quỹ chấp nhận.

    Danh sách Hội đồng khoa học do Chủ tịch hội đồng khoa học và Giám đốc điều hành đề xuất và được Hội đồng quản trị chấp nhận.

    Thành viên Hội đồng khoa học không nhận thù lao từ quỹ, nhưng được cấp kinh phí cho hoạt động nghiên cứu khoa học, trong khả năng tài chính của quỹ.

    Hội đồng quản lý quỹ bao gồm thành viên đại diện cho các nhà tài trợ chủ chốt và thành viên cho Chủ tịch quỹ quy định.

    Hội đồng quản lý quỹ quy định mức học bổng phát cho sinh viên, mức kinh phí hỗ trợ hoạt động khoa học cho những người đỡ đầu sinh viên nhận học bổng.

    Hội đồng quản lý quỹ đưa ra kế hoạch vận động tài trợ cho quỹ.

    Về hoạt động thường niên: Hàng năm sẽ có ba sự kiện chính:

    Thông báo rộng rãi về quy chế cấp học bổng của quỹ, thời hạn nộp và xét hồ sơ.

    Công bố kết quả tuyển chọn.

    Tổ chức một buổi liên hoan chung vào cuối mỗi năm học, với sự tham gia của các nhà tài trợ, các thành viên hội đồng khoa học, các sinh viên nhận học bổng và người đỡ đầu. Đây là dịp để quỹ khen thưởng các sinh viên có kết quả xuất sắc và bày tỏ sự trân trọng đối với các nhà tài trợ, thành viên hội đồng khoa học và người nhận đỡ đầu cho sinh viên. Đây cũng là dịp kêu gọi đóng góp vào quỹ cho năm theo.

    Cập nhật theo:Tinmoi.vn

    GS Ngô Bảo Châu: không phải chúng tôi đòi ưu tiên hơn

    - GS Ngô Bảo Châu nói cách giữ người tốt nhất là tạo ra một nơi làm việc, dành cho nhà khoa học một vị trí làm việc tốt. Đối với những người được đào tạo ở nước ngoài, thu hút về nước tốt nhất là thời điểm ngay sau khi họ vừa hoàn thành luận án tiến sĩ.


    Mô tả ảnh.
    GS Ngô Bảo Châu. Ảnh: Hương Giang

    Trong buổi gặp gỡ với báo chí sáng nay, cùng các đồng nghiệp làm toán ở Hội Toán học, Viện Toán học Việt Nam, GS Ngô Bảo Châu chia sẻ câu chuyện về Viện Nghiên cứu cấp cao về toán đang trong lộ trình hình thành, sau khi Chính phủ ban hành chương trình trọng điểm quốc gia về toán học.

    Mở đầu buổi gặp, GS Lê Tuấn Hoa, Chủ tịch Hội Toán học giải thích ngay, chương trình trọng điểm này do Bộ GD-ĐT chỉ đạo, không phải chương trình của Viện Toán học.

    Thưa GS, viện nghiên cứu cấp cao về toán thuộc sự vận hành của Bộ GD-ĐT thì có thuận lợi và khó khăn gì?

    GS Ngô Bảo Châu: Theo tôi hiểu, viện đó có quy chế đặc biệt, độc lập với Bộ GD – ĐT, biên chế sẽ rất ít. Bộ có lẽ chỉ quản về chính sách chung, còn điều hành do ban lãnh đạo của viện.

    Khi nhìn vào nhà toán học, cứ tưởng nhà toán học ngồi trong phòng làm việc một mình, cái đó rất quan trọng.

    Nhưng động lực chính cho phát triển khoa học, cũng như toán học nói riêng, chính là sự kết hợp với nhau, thậm chí toán học có thể kết hợp với vật lý, khoa học máy tính, sinh học, kinh tế. Một trong những tư tưởng then chốt là sự kết hợp các nhà khoa học có khả năng, điểm trội khác nhau.

    Các ngành khác nhau đã đành, các nhà toán học làm việc ở Việt Nam, và các nhà khoa học trẻ đã được đào tạo ở nước ngoài.

    Chúng tôi hy vọng, do cơ sở tốt của viện đang hy vọng được thành lập, lôi cuốn họ về Việt Nam làm việc 1 thời gian. Có thể không phải là vĩnh viễn, 6 tháng thôi, nhưng kết hợp, dần cuốn hút để nhiều nhà khoa học về Việt Nam làm việc hơn.

    Cá nhân tôi thì công việc chính vẫn làm GS ở ĐH Chicago. Nhưng nếu viện thành lập, từ tháng 6 đến tháng 8, tôi sẽ ở Việt Nam, trực tiếp tham gia vào tổ chức khoa học, làm khoa học ở Việt Nam. Ban lãnh đạo gọn nhẹ, nhưng có trách nhiệm tuyển chọn hồ sơ theo lí lịch khoa học, đề tài nghiên cứu, khả năng hợp tác. Chúng tôi không khuyến khích những người làm việc một mình. Khi có việc quan trọng, tôi sẽ tham gia trực tiếp.

    Mô tả ảnh.
    GS Lê Tuấn Hoa

    GS Lê Tuấn Hoa: Trong đề án ban đầu của ban soạn thảo, viện này có tên là viện đào tạo và nghiên cứu cấp cao về toán. Sau khi đóng góp ý kiến, chỉ còn tên viện nghiên cứu cao cấp về toán. Hiện nay, đang trong quyết định phê duyệt đến lúc có thành lập được hay không thì sẽ có tên khác.

    Chương trình này trực thuộc Bộ GD-ĐT vì mục đích phục vụ nhà toán học trong nước, lực lượng trong nước ở các trường; sau này, việc điều phối sẽ dễ dàng. Tất nhiên vẫn có một lượng đáng kể các nhà toán học nước ngoài về làm việc ở viện. Nếu không có sự tương tác như vậy thì không thể có sự phát triển toán học được. Ngay cả các nhà vật lý, sinh học, nếu trong công trình nghiên cứu của họ có sử dụng nhiều về toán thì cũng có thể mời đến để làm việc.

    GS Ngô Bảo Châu có thể về nước 3 tháng hoặc ít hơn, nhưng không hạn chế khả năng đóng góp vì những trao đổi qua email là thường xuyên. Việc thành lập càng muộn thì việc GS Ngô Bảo Châu thu xếp được thời gian càng khó. Các nhà toán học đang hăng hái.

    Khi viện thành lập thì sẽ có sự khác biệt thế nào với Viện Toán học hiện nay? Trong tương lai, có sáp nhập hai viện hay không?

    Mô tả ảnh.
    GS Ngô Việt Trung.

    GS Ngô Việt Trung: Viện này khó nói.

    Viện Toán học là đơn vị hành chính sự nghiệp, tuân thủ quy định hiện hành, nhưng có bất cập rất lớn là không có quyền đào tạo. Ví dụ, chúng tôi phải liên kết với ĐH Thái Nguyên để đào tạo. Vì vậy, cần có viện nghiên cứu với cơ chế đặc biệt, trước mắt cho sự nghiệp đào tạo, cho toán học là các ngành khoa học khác.

    Các nước khác cũng tồn tại hai viện song song, như Hàn Quốc. Cái cơ cấu của viện không phải nghiên cứu cố định. Tôi nghĩ, có hội đồng khoa học quyết định. Những người đến đấy học cán bộ trẻ vẫn là cán bộ cơ quan trẻ của mình, nâng cao trình độ chuyên môn.

    GS Lê Tuấn Hoa: Hai viện nghiên cứu khác nhau về cơ chế và phương thức hoạt động.

    Viện Toán hiện nay có một đội ngũ cán bộ nghiên cứu làm việc thường xuyên, được trả lương từ ngân sách nhà nước. Còn viện Toán cao cấp sẽ không trả lương. Các nhà nghiên cứu, các giảng viên trong thời gian đến làm việc tại viện sẽ không được nhận lương mà nhận một khoản tài trợ nghiên cứu.

    Trong thời gian đó, họ không phải giảng dạy, chỉ tập trung cho việc nghiên cứu. Thay vì đi công tác hay nghiên cứu ở nước ngoài, các nhà toán học có một nơi để nghiên cứu ngay trong nước. Đây là mô hình có thể áp dụng cho nhiều ngành khoa học. Nhưng ngành toán xin được mở đầu , thử nghiệm trước vì kinh phí dành cho toán cũng rẻ, ít tốn kém hơn.

    GS.Ngô Bảo Châu: Mô hình này thích hợp với khoa học lí thuyết, không thích hợp với khoa học thực nghiệm. Vì cán bộ luân chuyển thực nghiệm mà máy móc, phải luân chuyển thì không thể thực hiện được.

    Chúng tôi tiên phong làm toán học trước không phải là muốn giành cho toán học một tài trợ gì đó. Nếu ngành khác muốn tham gia, chúng tôi rất ủng hộ.

    15 năm trước, GS.Hoàng Tuỵ đã xây dựng một đề án thành lập một trung tâm nghiên cứu toán học trong công nghiệp và quản lí, cũng là một một mô hình đặc biệt, rất công phu, cũng đã trình lên trên và được ủng hộ. Rất tiếc là không vượt qua được trở ngại về mặt nhận thức và cơ chế quản lí.

    Bây giờ, chúng ta có cơ chế mới. Chúng tôi rất tin và kì vọng vào điều này.

    Các nhà khoa học nước ngoài cũng về nước nhiều, nhưng về với tư cáchtham gia một vài công việc nào đó, song lại đi. Chứ trực tiếp tham gia tổ chức các hoạt động khoa học thì chưa có.

    Chúng ta cần huy động những trí tuệ đó. Đây là mô hình để họ tham gia, như một tập thể khoa học, tập hợp, tổ chức. Một cơ sở tạo điều kiện cho họ tham gia tổ chức, phát triển toán học.

    Ngoài phần đầu tư từ ngân sách Nhà nước, viện có các nguồn tài trợ từ bên ngoài không?


    Mô tả ảnh.
    GS Ngô Bảo Châu cùng các đồng nghiệp ở Viện Toán học và các trường ĐH. Ảnh: Bùi Tuấn

    GS Lê Tuấn Hoa: Nếu chính phủ không có sự quan tâm đầu tư thì không thể thành lập được. Viện KIAS của Hàn Quốc có kinh phí hoạt động một năm là 18 triệu USD. Trong đó 15 triệu USD do chính phủ cấp, 3 triệu USD còn lại do viện tự vận động tài trợ từ cá nhân, doanh nghiệp. Trong điều kiện kinh tế Việt Nam hiện nay, chúng tôi nghĩ rằng, chưa thể kỳ vọng nhiều vào sự tài trợ của giới doanh nghiệp hay tài trợ từ xã hội. Ngân sách Nhà nước vẫn phải đóng vai trò quan trọng trong đầu tư nghiên cứu khoa học cơ bản như toán học.

    GS Ngô Bảo Châu: Viện nghiên cứu cao cấp Princeton có một khoản vốn từ tư nhân lên tới 500 triệu USD. Số vốn này được giữ cố định, lấy lãi hàng năm làm kinh phí hoạt động, như trả lương cho 50 GS cơ hữu của Viện, còn những người đến Viện đó làm việc ngắn hạn hàng năm như làm sau tiến sĩ (khoảng 70 người), hay làm nghiên cứu.. thì hoàn toàn do Nhà nước trả lương (qua quỹ NSF của Mỹ). Mỗi năm có hàng trăm các nhà khoa học đến làm việc tại viện.

    Một trong những tôn chỉ hoạt động, mục đích của Viện NCCC Princeton là đào tạo sau tiến sĩ. Sau khi làm xong PhD (tiến sĩ), muốn làm việc chuyên nghiệp thì phải làm post doc (sau tiến sĩ). Thời gian làm post doc tạo ra cơ hội học hỏi từ người giỏi gần như số một thế giới, người có khả năng truyền cảm hứng hay có giải đáp nào đó mà có thể thay đổi công việc khoa học của người đó.

    Viện IAS của Princeton có được khoản vốn 500 triệu USD là vì họ đã tích lũy trong 70 năm. Bây giờ chúng ta mới thành lập thì không thể làm giống như vậy, đạt được ngay như họ. Vì thế, chúng ta mới phải đặt ra vấn đề có một cơ chế đặc biệt cho hoạt động của viện.

    Như GS Ngô Bảo Châu nói, một trong những mục tiêu của viện nghiên cứu cấp cao này là tạo vườn ươm cho các nhóm nghiên cứu. Liệu có tình trạng giảng viên từ các trường ĐH sau khi về viện làm việc một thời gian, nâng cao được trình độ, năng lực, sẽ tiếp tục ra nước ngoài nghiên cứu và không quay về trường cũ? Như vậy liệu có phải là một sự đầu tư lãng phí?

    GS Ngô Bảo Châu: Cách giữ người tốt nhất là tạo ra một nơi làm việc, dành cho nhà khoa học một vị trí làm việc tốt. Hiện nay, nhà nước cũng đang đầu tư rất nhiều tiền cho chương trình đào tạo tiến sĩ ở nước ngoài. Nếu không có chính sách, việc thu hút những người cử đi đào tạo ở nước ngoài về cũng còn khó khăn, nói gì đến những người tự tìm kiếm được cơ hội đi học tập, nghiên cứu ở nước ngoài.

    Đối với những người được đào tạo ở nước ngoài, thu hút về nước tốt nhất là thời điểm ngay sau khi họ vừa hoàn thành luận án tiến sĩ. Còn sau đó, nếu họ đã ổn định cuộc sống gia đình, công việc ở nước ngoài, việc thu hút họ về hẳn sẽ khó hơn. Việc hình thành một viện nghiên cứu có thể đảm nhận được việc đào tạo sau tiến sĩ ngay trong nước cũng là một điều kiện để thu hút các nhà khoa học sau khi hoàn thành luận án tiến sĩ trở về Việt Nam.

    GS Lê Tuấn Hoa
    : Nếu sau thời gian làm việc ở viện nghiên cứu cao cấp về toán, các nhà toán học Việt Nam đủ trình độ, uy tín được các GS nước ngoài nhận đi làm nghiên cứu tiếp thì theo tôi, đó là một điều đáng mừng, đáng tự hào chứ không đáng lo.

    Trong bài phát biểu của anh Châu ở Trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình có đề cập tới điều kiện cho khoa học phát triển lành mạnh là cần có tự do tuyệt đối. Đặt trong bối cảnh của mình hiện nay, nên hiểu ý của anh như thế nào?
    GS Ngô Bảo Châu: Khoa học cơ bản do sự đầu tư, nhà nước có định hướng. Nhưng nếu nhà nước có chỉ định cụ thể, tôi không tin điều đó sẽ giúp cho khoa học phát triển. Tự do tức là việc tự nhà khoa học chọn làm, chứ không phải người khác bảo làm cái gì. Một ví dụ cụ thể, những nơi mà khoa học phát triển, chẳng hạn, Pháp đầu thế kỷ 19, Đức cuối thế kỷ 19 và Mỹ trong thế kỷ này, là những nơi mà tinh thần tự do học thuật đạt đến đỉnh cao.

    Cập nhật theo:Tinmoi.vn

    Có nên theo nghề toán?

    - Ở Mỹ, nghề làm toán đang được coi là nghề tốt nhất trong số 200 ngành nghề khác nhau. Ở Việt Nam, vào thời điểm hiện tại, hầu hết những người làm toán tức là làm việc trong giới hàn lâm. Nghề làm khoa học và giảng dạy đại học ở Việt Nam nói chung và nghề làm toán nói riêng có thu nhập rất thấp so với các nghề lao động trí óc khác.


    Ở Mỹ, nghề làm toán đang được coi là nghề tốt nhất trong số 200 ngành nghề khác nhau (xem http://www.careercast.com/jobs/content/JobsRated_Top200Jobs). Thu nhập trung bình của nghề toán, ở mức 94.000 USD một năm, thuộc loại khá cao tuy không phải cao nhất trong các nghề, và môi trường làm việc của nghề toán dễ chịu hơn hẳn so với nhiều nghề khác.

    Tuy nhiên, cần biết rằng, trong số những người được tính là làm toán ở Mỹ, chỉ có khoảng 15% là làm việc ở trong giới hàn lâm (các đại học hoặc viện nghiên cứu toán), còn lại là làm phát triển ứng dụng toán học trong các cơ quan và doanh nghiệp khác nhau, ví dụ như NASA, Hewlett-Packard, hay Goldman-Sachs. Trong số những người làm toán trong môi trường hàn lâm, thì cũng chỉ có một phần nhỏ là nghiên toán lý thuyết thuần túy, phần lớn hơn là nghiên cứu những thứ gần với ứng dụng.

    Đó là ở Mỹ. Còn ở Việt Nam thì khác. Vào thời điểm hiện tại, hầu hết những người làm toán tức là làm việc trong giới hàn lâm. Nghề làm khoa học và giảng dạy đại học ở Việt Nam nói chung và nghề làm toán nói riêng có thu nhập rất thấp so với các nghề lao động trí óc khác, trừ những ai có thêm thu nhập từ những nguồn khác, hoặc “sống nhờ vào Tây” (thỉnh thoảng được mời làm việc ở nước ngoài).

    Mô tả ảnh.
    Thí sinh dự thi ĐH năm 2010. Mùa tuyển sinh năm nay, nhóm ngành kinh tế vẫn là sự lựa chọn của số đông học sinh. Ảnh: Phạm Hải

    Phần lớn mọi người phải “bán cháo phổi” và lo kiếm sống quá nhiều, không có thời gian và tâm trí cho nghiên cứu, và cũng không có môi trường làm việc thuận lợi để mà nghiên cứu. Bức tranh nghề nghiệp hiện tại ít sáng sủa như vậy, nên cũng dễ hiểu khi mà số lượng học sinh có năng khiếu về khoa học ngày nay thích đi theo khoa học nói chung và toán học nói riêng khá ít, thậm chí không đủ nhu cầu cho việc đào tạo giảng viên đại học, chứ chưa nói đến nghiên cứu. Trong tương lai, điều kiện ở Việt Nam sẽ tốt dần lên, nhưng phải mất nhiều thập kỷ nữa mới có thể nói chuyện đuổi kịp thế giới.

    Nếu bạn rất yêu toán, thì đi theo nghề toán là một trong những chọn lựa hợp lý, vì hạnh phúc là khi được làm cái mình thích. Nhưng đừng nên theo nghề toán chỉ vì nghĩ rằng “nghề toán mới là nghề cao quí”. Có những người thiên vị toán và kiêu ngạo đến mức ví toán như là “ông hoàng bà chúa”. Thế nhưng, như Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói, để cho cái đồng hồ chạy được, thì các bộ phận của nó đều phải hoạt động, chứ không thể nói bộ phận này quan trọng hơn bộ phận kia. Không thể coi toán học danh giá (hay kém danh giá) hơn các ngành khác, hay coi toán lý thuyết quan trọng (hay kém quan trọng) hơn toán ứng dụng.

    Có thể ví toán học như là con ngựa của bác nông dân. Một con ngựa vô cùng có ích, dùng để kéo cầy, kéo xe, dạo chơi, chạy đua, v.v. Ai cũng có thể sắm cho mình một con ngựa toán học. Giá nó không rẻ nhưng nó sẽ làm việc bù lại cho

    Có thể ví toán học như là con ngựa của bác nông dân. Một con ngựa vô cùng có ích, dùng để kéo cầy, kéo xe, dạo chơi, chạy đua, v.v. Ai cũng có thể sắm cho mình một con ngựa toán học. Giá nó không rẻ nhưng nó sẽ làm việc bù lại cho. Có ngựa thì phải chăm sóc, ngựa có tốt mà bị bỏ đói thì cũng gầy còm ốm yếu rồi trở nên vô dụng. Khi làm ngành toán, thì như là “làm con ngựa có ích cho đời”, dù là ngựa thồ hay ngựa đua, nhưng không phải là làm chúa thiên hạ. Những kiểu “tranh luận” như “ngựa mới là quí, giống chó kia có ra gì”, “ngựa thồ mới có ích, ngựa đua chỉ ăn hại”, hay “ngựa đua mới đáng gọi là ngựa” nói chung là vô nghĩa.

    Để thành công trong toán học cũng như trong nhiều ngành khác, khả năng ban đầu chỉ là một phần, điều kiện môi trường và sự bền bỉ về sau là điều vô cùng quan trọng.

    Tôi trước có một sinh viên cao học người Pháp, học lực rất trung bình khi học cao học và làm nghiên cứu sinh, nhưng sau khi được làm post-doc thêm 5 năm ở một nơi khá tốt và say mê làm việc, bây giờ đã có được những công trình toán lý thuyết tầm cỡ quốc tế rất có ý nghĩa.

    Nhưng không phải ai cũng được may mắn như vậy. Tỷ lệ thất bại trong toán lý thuyết khá cao. Có đến 90% các công trình toán lý thuyết trên thế giới là “chìm vào quên lãng” không có sự phát triển tiếp theo và cũng không ai dùng đến.

    Bất hạnh của nhiều nhà toán học lý thuyết là bị tắc nghẽn trong nghiên cứu, do thiếu điều kiện hoặc chưa đủ khả năng vượt qua khó khăn.

    Chưa kể đến chuyện tỷ lệ bị “dở người” vì làm toán lý thuyết cao hơn là trong các ngành khác. Và kể cả khi thành công, thì thu nhập trong ngành toán lý thuyết cũng khiêm tốn so với nếu thành công trong các lĩnh vực khác. Bù lại, những định lý toán học có thể đem lại sự thỏa mãn tột cùng về mặt tinh thần cho các tác giả của nó.

    Khi bạn rất thích toán, thì không nhất thiết phải đi theo toán lý thuyết, mà có thể đi theo toán ứng dụng, học toán để mà ứng dụng. Hầu hết những vấn đề lớn của toán lý thuyết cũng là từ nhu cầu ứng dụng mà ra.

    Để thành công trong toán ứng dụng, cần vừa học về toán vừa học về ngành mà mình muốn ứng dụng toán vào đó, chứ không phải chỉ học mỗi toán

    Nếu Việt Nam đi theo thế giới, thì ngành toán ứng dụng cũng sẽ trở thành một ngành phổ biến, được ưa chuộng, và có thu nhập cao, trong các ngành.

    Để thành công trong toán ứng dụng, cần vừa học về toán vừa học về ngành mà mình muốn ứng dụng toán vào đó, chứ không phải chỉ học mỗi toán rồi lầm tưởng mình biết tất “cứ thế là phán”, thì mới ứng dụng được hiệu quả và tìm được đúng các công cụ toán học cần thiết.

    Khi giỏi thì không nhất thiết phải làm lý thuyết mới ra được kết quả lớn, mà làm ứng dụng cũng có thể đem lại những thành tựu rất lớn.

    Alan Turing từng nói “tầm nhìn của ta còn rất hạn hẹp mà đã thấy có bao nhiêu việc để làm”. Nhìn xung quanh ta có thể thấy đầy những vấn đề cần đến ứng dụng của toán. Và cũng có thể làm giầu vì toán. Ví dụ tiêu biểu là nhà toán học James Simons, trở thành một trong những đại tỷ phú nổi tiếng nhất thế giới, nhờ áp dụng toán học vào thị trường tài chính.

    Toulouse, 26/08/2010

    Cập nhật theo:Tinmoi.vn

    ‘Niềm đam mê khoa học đã ngấm vào máu tôi’

    Sau tràng pháo tay nồng nhiệt của gần 4.000 người tại Trung tâm hội nghị quốc gia, GS Ngô Bảo Châu xúc động kể về cuộc sống vất vả thời thơ ấu, những buổi học trong căn phòng 8m2 của thầy và năm tháng miệt mài nghiên cứu bổ đề Toán tại Pháp, Mỹ.

    Một ngày sau khi GS Ngô Bảo Châu về nước, lễ đón tiếp GS được tổ chức trang trọng tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình lúc 20h tối 29/8.

    Từ 18h30, cổng Trung tâm Hội nghị quốc gia đã chật kín khách mời… Đi cùng nhóm bạn khoa Toán ĐH Sư phạm Hà Nội, sinh viên Bùi Thị Hải Yến, tâm sự: “Mấy ngày nay chúng em mong chờ được đến lễ chào mừng, gặp trực tiếp GS Châu – niềm tự hào của sinh viên”. Bác Ngô Thiêm, 80 tuổi, bác ruột của GS Ngô Bảo Châu cho biết: “Tôi rất xúc động khi có người cháu ngoan và thành danh như Châu. Cháu bây giờ không chỉ là niềm tự hào của gia đình nữa rồi”.

    Do số lượng khách vượt quá 4.000 người nên 19h15 phút cánh cửa phòng Khánh tiết, Trung tâm Hội nghị Quốc gia đóng lại. Rất nhiều người có giấy mời VIP, thậm chí một số họ hàng của GS Ngô Bảo Châu cũng phải đứng ngoài.

    Phát biểu tại lễ chào mừng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, giải thưởng Fields là niềm tự hào của GS Châu, gia đình, các thầy cô, của cả dân tộc Việt Nam, GS làm rạng danh đất nước Việt Nam. “Tôi xúc động khi biết trưa nay gia đình giáo sư đã đến viếng, tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh”, người đứng đầu Chính phủ nói.

    Thủ tướng khẳng định, Việt Nam cần có nhiều Ngô Bảo Châu, cần có một xã hội học tập, cơ chế trọng dụng nhân tài. “Niềm tự hào Ngô Bảo Châu cần được nhân lên mạnh mẽ. Tôi mong giới trẻ noi gương GS, dấn thân vào khoa học, Chính phủ sẽ tạo mọi điều kiện thuận lợi. Tôi chúc giáo sư tiếp tục thành đạt và đóng góp vào nền Toán học Việt Nam và thế giới”, Thủ tướng kết thúc bài phát biểu. Ông bước xuống ôm chặt GS Ngô Bảo Châu giữa những tràng pháo tay.

    Tiếp đó các bạn học sinh trường THCS Trưng Vương, khối chuyên toán của ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội) – nơi GS Ngô Bảo Châu từng học đã phát biểu cảm xúc.

    Những tràng pháo tay tiếp tục giòn giã khi màn hình chiếu đến hình ảnh GS Ngô Bảo Châu lên bục danh dự nhận giải thưởng Fields 2010 tại Hyderabad vừa qua. Xúc động trong vài giây, GS Ngô Bảo Châu mới nói được lời tâm sự tại buổi lễ.

    “Tôi thực sự cảm động khi niềm vui, niềm tự hào của giải thưởng Fields đã được chia sẻ với đồng bào, bắt gặp niềm hân hoan, tự hào trong mắt bạn trẻ trong buổi lễ hôm nay. Nhưng trước khi nói về tương lai, chúng ta điểm về quá khứ, để xem những nhân tố nào đã đem đến thành công hôm nay”, GS Châu bắt đầu.

    Sinh ra và lớn lên vào lúc kinh tế khó khăn thời kỳ hậu chiến, Bảo Châu biết rằng, bố mẹ phải nhịn ăn nhịn mặc lo cho anh ăn học. “Những năm gần đây sinh sống và làm việc ở Pháp, Mỹ, tôi đã hiểu rằng tuổi thơ của tôi và các bạn cùng lứa có thể thiệt thòi về cái ăn, cái chơi nhưng về học tập thì chưa chắc. Với nhiều gia đình Việt Nam, chuyện học hành vẫn được coi là quan trọng nhất. Niềm đam mê khoa học đã ngấm vào máu tôi lúc nào không biết”, anh nói.

    Tuổi học trò của anh đã được cộng đồng Toán học Việt Nam nuôi dưỡng, các thầy đã dạy hoàn toàn vô tư trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn lúc ấy. “Khi ấy tôi đến học thầy Hùng khối chuyên toán trong căn phòng 8m2, lúc nào cũng tràn ngập mùi thuốc bắc vì thầy hay đau ốm. Thù lao của bố mẹ tôi với thầy đôi khi chỉ là cân đường, viên thuốc bổ”, GS Châu kể.

    GS Châu cho rằng, may mắn tiếp theo của anh là được học tập tại ĐH Sư phạm Paris – ngôi trường danh tiếng bậc nhất nước Pháp, với người thầy là giáo sư Gerard Laumon. Sau đó, anh được Viện nghiên cứu khoa học cao cấp tại Princeton, Mỹ, mời sang làm giáo sư. Viện này là nơi quy tụ của nhiều nhà toán học và nhà vật lý hàng đầu thế giới, trong đó nhiều người từng đoạt giải Nobel và giải Fields.

    “Nếu không có thời gian làm việc tại Princeton rất có thể bổ đề cơ bản chưa được hoàn thành vào thời điểm này”, GS Châu thừa nhận.

    Theo anh, nhiệm vụ của nhà khoa học không đơn thuần là chuyên môn mà bao gồm việc đem đến cho những người trẻ tuổi không kể xuất xứ, không nhất thiết là người thân, cơ hội để tiềm năng của họ được phát triển trong khoa học và rộng hơn là trong cuộc sống.

    “Đó là những điều tôi muốn nói với các nhà khoa học, nhà quản lý, những người làm cha làm mẹ. Chúc các bạn trẻ giữ được niềm tin, niềm say mê để đi tiếp con đường mình đã chọn”, anh nói.

    Kết thúc lễ chào mừng, những người có mặt tại hội trường đã chen nhau xin chữ ký, chụp ảnh với vị GS đã làm rạng danh đất nước.

    Trước đó, trưa 19/8, giáo sư Ngô Bảo Châu là một trong 4 người được trao giải thưởng Fields – giải thưởng toán học cao quý nhất thế giới và trở thành nhà Toán học đầu tiên của Việt Nam giảnh được giải thưởng này.

    Sau khi nhận được giải thưởng, GS Châu chia sẻ: “Tôi cũng muốn tin rằng giải thưởng Fields sẽ đánh dấu một bước ngoặt, sẽ đem đến một luồng gió mới cho khoa học và giáo dục đại học ở nước ta. Bên cạnh bao nhiêu yếu kém, trì trệ, bảo thủ, tôi còn thấy những người lớn tận tụy vì khoa học, những bạn trẻ tràn trể niềm say mê khoa học. Hy vọng chúng ta sẽ đi cùng một con đường”.

    Ông cũng khẳng định, Quỹ Khuyến học Ngô Bảo Châu sẽ ra đời trong tương lai, có thể tiếp nhận mọi thiện nguyện từ các cá nhân và được dùng trọn vẹn cho việc khuyến học.

    Cập nhật theo:Tinmoi.vn

    Nặng lòng trước cảnh cô bé mô côi, nghèo khó đỗ ĐH

    Mất mẹ từ năm lên bốn, bốn chị em Loan dường như mất hết niềm tin trong cuộc sống. Một thời gian sau, người cha cũng qua đời trong một tai nạn lao động. Bốn chị em nghẹn ngào vì nỗi mất mát quá lớn.

    Theo địa chỉ độc giả cũng cấp, chúng tôi tìm về nhà em Trịnh Thị Loan, thôn Duyên Hy, xã Định Hưng, huyện Yên Định (Thanh Hóa). Trong căn nhà đơn sơ tuyềnh toàng, chị em Loan nương tựa vào nhau mà sống. Tài sản đáng giá nhất là chiếc tivi ông bà ngoại cho mượn để thỉnh thoảng hai chị em giải trí.

    Nỗi bất hạnh của bốn chị em gái

    Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, anh Trịnh Văn Đăng lập gia đình với chị Bùi Thị Tài và sinh được bốn người con gái. Cuộc sống của gia đình đang êm ấm và hạnh phúc thì vào một ngày mùa hè năm 1996, nỗi bất hạnh bỗng đổ ập xuống gia đình Loan. Nghe tin mẹ bị sét đánh, bốn chị em Loan không tin nên chạy ra đồng xem thì thấy mẹ nằm gục ra đồng bên người cha đang kêu gào thảm thiết.

    Nỗi đau quá lớn khi mất đi người mẹ, một người luôn bên cạnh tâm sự, sẻ chia trong cuộc sống với năm bố con Loan. Thời gian đầu, khi mất đi người vợ, người bạn đời và người mẹ của những đứa con, anh Đăng suy sụp tinh thần và cảm thấy chán nản cuộc sống.

    Nhờ bà con thân thích động viên, an ủi bố con, chị em Loan nương tựa vào nhau và bắt đầu lại cuộc sống. Bốn chị em Loan buổi sáng đi đi học, buổi còn lại giúp đỡ bố làm đồng và dọn dẹp nhà cửa.

    Kinh tế thiếu thốn, cảnh gà trống nuôi con trong sự túng thiếu đủ bề. mọi nỗi bất hạnh tưởng như đã qua với người cha và bốn đứa con mồ côi mẹ. Ai ngờ nỗi bất hạnh lại ập xuống đầu người cha chỉ biết đến công việc và các con.

    Tháng 5/2008 trong một lần kéo xe mạ ra đồng cấy, anh Đăng đã bị tai nạn. Tham công tiếc việc, lại chủ quan nên anh Đăng không nói với ai, cũng không đi khám mà cứ thế làm việc. Thời gian sau, các vết thương đã tụ máu quá lâu, gây sốt cao. Nhưng rồi anh Đăng đã qua đời khi đang trên đường đi cấp cứu.

    Con đường đến với giảng đường đại học

    Khi bố mẹ còn sống, bốn chị em Loan luôn tự hào về gia đình. Nghèo nhưng cuộc sống luôn tràn ngập tình yêu thương của ông bà, cha mẹ và người thân. Từ ngày bố mất, cuộc sống của chị em Loan vốn đã khó khăn vất vả lại càng éo le hơn. Cả 4 chị em suy sụp tình thần và trở thành những đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Bốn chị em Loan chỉ còn biết trông cậy, nương tựa vào ông ngoại năm nay gần 70 tuổi.

    “Thương các cháu quá, chỉ một thời gian ngắn mà chúng nó trở thành những đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ. Tôi cũng còn khỏe mạnh gì đâu nhưng làm ông ngoại, tôi không thể ngồi yên nhìn các cháu bơ vơ nên đành làm cha, làm mẹ thay các con chăm sóc cháu”, ông Gia không khỏi nghẹn ngào khi nhắc đến những đứa cháu tội nghiệp của mình.

    Cuộc sống của năm ông cháu lại bắt đầu với những ngày đầy gian khổ. Nhiều hôm nhớ bố mẹ, cả bốn chị em ngồi ôm nhau khóc. Thời gian cứ thế trôi đi, cả bốn chị em Loan luôn sống trong cảnh đói nghèo túng thiếu đủ đường.

    Trong bốn chị em gái, Loan là người sáng dạ hơn cả. Hai chị đầu lớn lên đã lập gia đình về nhà chồng ở, còn lại Loan và cô em gái Trịnh Thị Lương đang đi học. Thiếu thốn về vật chất, thiệt thòi về tình cảm, ý thức được nỗi đau và sự mất mát quá lớn nên trong học tập Loan luôn cố gắng để không thua kém các bạn trong lớp.

    Suốt 12 năm học, Loan đều là học sinh tiên tiến, học sinh giỏi. Trong lớp Loan là một học sinh chăm ngoan và năng động trong các phong trào, hoạt động ngoại khóa. Năm 2009 em được nhận học bổng của hội khuyến học huyện Yên Định dành cho học sinh nghèo vượt khó.

    Mặc dù sống bên ông ngoại, nhưng tuổi cao sức yếu, ông chỉ biết trông vào đồng lương hưu ít ỏi nên cũng không giúp được gì nhiều cho những đứa cháu tội nghiệp của mình. Suốt những năm theo học, chưa năm nào Loan có tiền mua đủ sách giáo khoa để học, mỗi lần cần em phải mượn của các bạn đọc vội vàng rồi trả ngay. Loan tranh thủ học mọi lúc, mọi nơi, ngay cả khi nấu cơm em cũng cố gắng học bài. Nhiều lần em phải từ chối các hoạt động của lớp, trường hay cuộc đi chơi của bạn bè vì không có tiền đóng góp. Niềm vui được khoác bộ áo mới đến trường với em thật ít ỏi.

    Về nhà, Loan là người chị rất thương em và chăm lo cho em. Cuộc sống mồ côi, khó khăn đủ đường nên Loan chỉ nghĩ đến việc bỏ học đi làm thêm để kiếm tiền nuôi em ăn học. Nhưng nhờ có ông bà động viên, an ủi nên em mới tiếp tục đi học.

    Vượt qua mọi thiếu thốn về vật chất và tinh thần. Không phụ lòng mong mỏi của ông bà và em gái, Loan thi và đậu vào trường đại học Nông nghiệp I Hà Nội với 18 điểm.

    Hiện tại, em gái Loan đang học lớp 10 và hai chị em đang trông cậy tất cả vào ông bà ngoại. Ngoài thời gian dành cho học hành Loan lại giúp anh chị gặt mùa, giúp ông bà nấu cơm. Thỉnh thoảng đi cấy thuê kiếm tiền đóng học phó cho em. Niềm vui đậu đại học chưa nguôi thì nỗi lo lại đến.

    Loan nghẹn ngào: “Sau khi bố mẹ mất em rất buồn. Hai chị giờ đã đi lấy chồng, ông bà tuổi đã cao. Nghĩ đến kinh tế gia đình, đến em gái mà em không muốn đi học nữa, em muốn dành thời gian đó đi kiếm tiền nuôi ông bà, em gái ăn học. Lúc nào có điều kiện em sẽ đi học lại”.

    Ứơc mơ trở thành kỹ sư trồng trọt của Loan có thể sẽ không thực hiện được khi kinh tế gia đình của em còn rất khó khăn, ông bà ngoại tuổi đã cao và cô em gái đang tuổi ăn học.

    Cập nhật theo:Tinmoi.vn

    GS.VS Phạm Minh Hạc: Chúng ta quá lãng phí nhân tài

    “GS Ngô Bảo Châu nhận giải thưởng Fields là niềm tự hào của đội ngũ giáo sư Việt Nam, của dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, càng ngẫm, tôi lại càng thấy ngậm ngùi cho nhân tài giáo dục Việt Nam hiện nay…”.

    GS.VS Phạm Minh Hạc, nguyên Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Việt Nam, chia sẻ như vậy nhân sự kiện GS Ngô Bảo Châu nhận giải thưởng Fields. PV đã có cuộc trao đổi với GS.VS Phạm Minh Hạc về vấn đề này.

    GS.VS Phạm Minh Hạc, nguyên Bộ trưởng Bộ GD-ĐT.

    Thưa GS, nhân sự kiện GS Ngô Bảo Châu nhận giải thưởng Fields, nhiều GS, nhà khoa học trong và ngoài nước đã nói rất nhiều về việc vấn đề chính sách đãi ngộ và sử dụng nhân tài của Việt Nam hiện nay còn nhiều bất cập, chưa tương xứng, GS nghĩ sao?

    Tôi rất đồng tình với ý kiến của mọi người. Ba thập kỷ trở lại đây việc giải quyết chính sách đối đãi, bồi dưỡng, sử dụng đội ngũ trí thức nói chung, các vị GS, các nhà khoa học đều chưa tương xứng, quá lãng phí nhân tài.

    Cụ thể là như thế nào thưa GS?

    Hồi tôi làm chủ tịch Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước đã tổ chức hai hội thảo về chính sách đãi ngộ và sử dụng nhân tài của Việt Nam, đặc biệt là chế độ đãi ngộ đối với đội ngũ giáo sư. Sau đó chúng tôi trình ý kiến của hội thảo tới các đồng chí lãnh đạo cao nhất của Nhà nước và Chính phủ. Trong đó, có đề nghị hết sức đơn giản như cho các GS đang công tác trong các trường đại học, các viện nghiên cứu có phòng làm việc, có máy tính và tiền sử dụng cung cấp máy tính hàng tháng và một số điều kiện khác nữa nhưng đến nay chưa có phản hồi gì cả.

    Hội đồng chức danh giáo sư cũng đã có cuộc họp bàn về lương cho các GS, PGS. Cho đến nay trong hệ thống bảng lương của nhà nước không có mục lương cho GS, PGS mà các GS, PGS phải ăn nhờ vào chức danh giảng viên chính. Mặc dù, TƯ có chế độ chuyên gia cao cấp nhưng hầu hết các GS không được đứng vào danh sách đó, chỉ một số ít người làm trong cơ quan nhà nước và cơ quan Đảng mà có trình độ nào đó thì được hưởng. Thậm chí, tôi là GS từ năm 1984 nhưng 20 năm sau tôi mới biết là có chế độ chuyên gia cao cấp. Tôi đã phản ảnh về vấn đề này.

    Hay như các buổi tôn vinh thủ khoa thí sinh đoạt giải thưởng này giải thưởng nọ rất hoành tráng nhưng sau đó chính sách đãi ngộ với họ lại chưa được thỏa đáng. Hoặc có thành phố, gửi cán bộ đi đào tạo ở nước ngoài mất hàng trăm nghìn USD nhưng về chỉ làm thư ký máy tính, nhiều lắm là làm phiên dịch. Bên cạnh đó, nhiều em đoạt giải Olympic Toán Quốc tế thì đến nay được vài người như GS Đào Trọng Thi, GS Lê Tuấn Hoa… được sử dụng theo diện hành chính còn lại làm giảng viên. Về nghiên cứu khoa học thì họ chỉ đạt đỉnh cao đến mức GS trong nước hoặc khu vực.

    Thời ông còn làm Bộ trưởng Bộ GD-ĐT, ông thực hiện chính sách đãi ngộ nhân tài như thế nào?

    Hồi tôi làm thì còn nghèo lắm. Đợt Ngô Bảo Châu đoạt giải nhất Olympic Toán học năm 1988 từ nước ngoài trở về, tôi đã dẫn các em lên gặp Thủ tướng (lúc đó là còn gọi là Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng), Thủ tướng đã tặng mỗi em 1 cái bút máy và ghi tên Thủ tướng vào bút máy đó nhưng cũng thời điểm đó có vận động viên đi thi thể thao đoạt giải, được tặng thưởng Huân chương Lao động hạng ba và ít tiền, tôi đã rất buồn. So sánh với hiện tại bây giờ càng ngẫm, tôi lại càng ngậm ngùi cho nhân tài giáo dục.

    Việc GS Ngô Bảo Châu đoạt giải thưởng Fields nhiều nhà khoa học cho rằng đó là “công sức” của nền giáo dục nước ngoài. Ông nghĩ sao? Và có lời khuyên gì cho trí thức Việt Nam?

    Tôi nghĩ, thành công của GS Ngô Bảo Châu ngoài yếu tố gia đình, nhà trường thì yếu tố quan trọng nhất là vai trò của người thầy và các bạn đồng nghiệp vì “học thầy không tày học bạn”.

    Ngô Bảo Châu được gặp người thầy GS Laumon, một GS hàng đầu của Pháp về Toán học. Chính GS Laumon là người đặt đầu bài cho Ngô Bảo Châu làm. Đặc biệt, hơn nữa GS Châu đã được hưởng nền Toán học Pháp, một nền Toán học đã có 10 giải thưởng Fields. GS Ngô Bảo Châu đã biết đứng và đứng vững vàng trên vai người khổng lồ.

    Đứng về phương diện quốc gia, tôi mong nhiều người tài ở nước ngoài cần đóng góp nhiều cho Việt Nam hơn nữa và sau đó là thế giới vì nước ta còn nghèo so với các nước.

    Nhân sự kiện dịp này, các nhà chính sách cần suy nghĩ lại vấn đề phát triển đất nước, đặc biệt là lĩnh vực khoa học và giáo dục. Cần đề cao khoa học theo hướng ứng dụng và chăm sóc đội ngũ nhân lực trình độ cao.

    Với tư cách là cựu Bộ trưởng Bộ GD-ĐT, ông có kiến nghị gì về việc thu hút và sử dụng nhân tài ở Việt Nam?

    Chấm dứt tình trạng hình thức chủ nghĩa. Tức là mọi danh hiệu, lễ lạt thì có nhưng thực chất thì không. TƯ, Quốc hội, Chính phủ phải có chính sách thỏa đáng đãi ngộ và trọng dụng cả đội ngũ trí thức. Không phải nhân cơ hội này chú ý đến xây dựng một Viện nghiên cứu mà phải có chiến lược, cơ chế đúng. Chúng tôi trước đây cũng đã đề nghị vấn đề này nhiều nhưng không có hồi âm.

    Một GS Toán người Việt ở nước ngoài đã nói, sự kiện GS Ngô Bảo Châu và dự án nâng cao chất lượng Toán học nhưng “một cánh én không làm nên mùa xuân”, tôi thấy rất sâu sắc.

    Tình hình hiện nay, nếu mình bỏ ra 651 tỷ thành lập Viện Toán cao cấp, dự tính đến năm 2018 có 2 người được ĐH Toán học thế giới mời đi đọc báo cáo ở tiểu ban thì thành công. Chúng ta ai cũng mong điều này vì mang lại vinh quang cho Tổ quốc nhưng thử hỏi rằng như thế có quá đắt không trong khi đó nước ta còn nghèo.
    Vì vậy, nhà nước cần phải có chiến lược chứ không thể nhân sự kiện này nghĩ việc này cho một cá nhân này và mai nghĩ việc khác cho cá nhân khác thì không thể thành công. Nước ta muốn công nghiệp hóa phải có chiến lược, có cơ chế, có chính sách và thực hiện một cách nghiêm túc.
    Xin cảm ơn ông.

    Theo:dantri

    Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặc biệt quan tâm giáo sư Ngô Bảo Châu

    Theo anh Võ Điện Biên, con trai Đại tướng Võ Nguyên Giáp, khi biết tin giáo sư Ngô Bảo Châu nhận được huy chương Fields, Đại tướng hỏi han rất kỹ, xem đi xem lại ảnh của giáo sư.


    Dù đang điều trị ở Viện Quân y 108, Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn cập nhật thời sự của đất nước. Ông dành sự quan tâm đặc biệt tới thành tích của giáo sư Ngô Bảo Châu. Ảnh: AFP.

    Chiều 25/8, lãnh đạo tập đoàn FPT đã tới nhà riêng chúc thọ Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Trò chuyện với đoàn, anh Võ Điện Biên cho biết, sức khỏe của Đại tướng thời gian vừa qua tương đối ổn định. Sáng nay, đúng vào ngày sinh nhật lần thứ 100, cả gia đình đã tập trung chụp ảnh, tặng quà cho Đại tướng.

    Theo người con trai cả của Đại tướng, ông vẫn thường xuyên yêu cầu các trợ lý và thư ký của mình cập nhật tình hình thời sự. “Khi hay tin giáo sư Ngô Bảo Châu giành huy chương Fields, ông xem đi xem lại ảnh của giáo sư, hỏi han rất kỹ về giải thưởng, hỏi giáo sư bao nhiêu tuổi…”, anh Võ Điện Biên nói.

    Trao đổi thêm với đoàn, đại tá Trịnh Nguyên Huân, người trợ lý lâu năm của Đại tướng cho biết, do có thời gian dài phụ trách nên Đại tướng vẫn luôn băn khoăn về nền khoa học – công nghệ và giáo dục của nước nhà. Trong đó, ông đặc biệt quan tâm tới yếu tố con người.

    “Con người là yếu tố quan trọng số một, phải bồi dưỡng đào tạo được những người vừa có tâm, có trí tuệ và có chí”, đại tá Huân nhắc lại quan điểm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Cũng theo người trợ lý này, Đại tướng vẫn rất trăn trở khi mục tiêu phát triển bền vững về giáo dục, công nghệ của Việt Nam vẫn chưa có nhiều chuyển biến.

    Đối với tập đoàn FPT, một trong những địa chỉ hàng đầu về công nghệ của Việt Nam, Đại tướng hy vọng đây sẽ là ngọn cờ đầu và có những đóng góp giúp đất nước tiến nhanh hơn trong lĩnh vực này. “Tôi nghe tin FPT thử nghiệm phóng vệ tinh, nếu được xin gửi bản tóm tắt để báo cáo với Đại tướng”, đại tá Huân nói.

    Đáp lại sự quan tâm của Đại tướng, ông Bùi Quang Ngọc, Phó chủ tịch HĐQT tập đoàn FPT cho biết, về lĩnh vực giáo dục đào tạo, hiện FPT đã có ĐH FPT. Trường đặt mục tiêu trở thành một trong những đại học lớn của Việt Nam và khu vực với phương pháp đào tạo hiện đại, tránh lối mòn…

    Cùng có mặt tại nhà riêng Đại tướng, ông Lê Trường Tùng, hiệu trưởng ĐH FPT cho biết, tuy năm nay lứa sinh viên đầu tiên của trường mới tốt nghiệp, song hầu hết các em đã được ký hợp đồng làm việc. Trường cũng đã thành lập viện nghiên cứu trực thuộc và đặt mục tiêu thị trường hóa được các sản phẩm khoa học công nghệ…

    “Ngoài lĩnh vực khoa học công nghệ, FPT cũng rất chú trọng đào tạo nhân lực. Tiếp thu góp ý của Đại tướng, tập đoàn sẽ cố gắng hơn để phát huy vai trò của mình”, ông Ngọc nói.

    Theo:vnexpress