Mỗi thí sinh có tối đa 6 giấy triệu tập trúng tuyển

Thí sinh dự cả 3 đợt thi ĐH, CĐ, nếu không trúng tuyển NV1 vào trường đã dự thi, nhưng có kết quả thi đạt điểm sàn trở lên thì sẽ nhận được tối đa 6 giấy chứng nhận kết quả thi (4 giấy ĐH và 2 giấy CĐ) do trường tổ chức thi cấp.

Thông tin chính thức về kỳ tuyển sinh ĐH, CĐ năm 2011 cho tới thời điểm này vẫn chưa được công bố. Tuy nhiên, những thông tin dự kiến sửa đổi trong Quy chế tuyển sinh 2011 được Bộ công bố lấy ý kiến.

Như Dân trí đã đưa tin, để tránh tình trạng “loạn” giấy báo trúng tuyển, Bộ yêu cầu, năm nay, các trường ĐH, CĐ không được gửi giấy triệu tập trúng tuyển cho thí sinh không nộp hồ sơ đăng ký xét tuyển (ĐKXT) vào trường.

Theo quy định của Bộ, một thí sinh dự thi cả 3 đợt thi ĐH,CĐ (trên thực tế có rất ít), nếu không trúng tuyển nguyện vọng 1 vào trường đã dự thi, nhưng có kết quả thi đạt điểm sàn ĐH, CĐ trở lên thì sẽ nhận được tối đa 6 giấy chứng nhận kết quả thi ĐH, CĐ (4 giấy ĐH và 2 giấy CĐ) do trường tổ chức thi cấp. Thí sinh sử dụng các giấy này để tham gia ĐKXT nguyện vọng 2, 3 vào các trường ĐH, CĐ. Như vậy, một thí sinh sẽ nhận được tối đa 6 giấy triệu tập trúng tuyển ĐH, CĐ cho cả 2 đợt xét tuyển.

Theo Quy chế tuyển sinh hàng năm của Bộ về đăng ký dự thi (ĐKDT) và ĐKXT yêu cầu: Thí sinh dự thi tại trường nào thì làm hồ sơ ĐKDT vào trường đó; Thí sinh đã dự thi ĐH theo đề thi chung của Bộ GD-ĐT, nếu không trúng tuyển nguyện vọng 1 đã ghi trong hồ sơ ĐKDT, có kết quả thi từ điểm sàn trở lên, được sử dụng giấy chứng nhận kết quả thi ĐH ngay năm đó để nộp hồ sơ ĐKXT vào các trường còn chỉ tiêu xét tuyển hoặc không tổ chức thi tuyển sinh, có cùng khối thi và trong vùng tuyển quy định.

Thí sinh đã trúng tuyển vào một trường (hoặc một ngành, nếu trường xét tuyển theo ngành) không được xét tuyển vào trường khác (hoặc ngành khác).

Thí sinh có nguyện vọng 1 học tại trường không tổ chức thi tuyển sinh hoặc hệ CĐ của trường ĐH phải nộp hồ sơ ĐKDT và dự thi tại một trường ĐH tổ chức thi theo đề thi chung của Bộ GD-ĐT có cùng khối thi; đồng thời nộp 1 bản photocopy mặt trước phiếu ĐKDT số 1 cho trường không tổ chức thi tuyển sinh hoặc hệ CĐ của trường ĐH. Những thí sinh này chỉ được xét tuyển theo nguyện vọng 1 vào trường không tổ chức thi hoặc hệ CĐ của trường ĐH; Thí sinh dự thi vào ngành năng khiếu, nếu không trúng tuyển vào trường đã dự thi, được ĐKXT vào đúng ngành đó của những trường có nhu cầu xét tuyển, nếu đúng vùng tuyển quy định của trường và có các môn văn hóa thi theo đề thi chung của Bộ GD-ĐT.

Thí sinh dự thi CĐ theo đề thi chung của Bộ GD-ĐT, nếu không trúng tuyển nguyện vọng 1 đã ghi trong hồ sơ ĐKDT, có kết quả thi từ mức điểm tối thiểu quy định trở lên (không có môn nào bị điểm 0), được sử dụng giấy chứng nhận kết quả thi CĐ ngay năm đó để nộp hồ sơ ĐKXT vào các trường cao đẳng hoặc hệ cao đẳng của các trường đại học còn chỉ tiêu xét tuyển, cùng khối thi và trong vùng tuyển quy định.

Giới trẻ với mối tình đầu khó phai…

Đối với tuổi tụi mình mối tình đầu tiên luôn gợi nhiều kỷ niệm và khó quên nhất và điều đó dẫn đến những mối tình tiếp sau ít nhiều cũng ảnh hưởng theo.

1. “First love” khó quên vì…

Vì sao không phải mối tình thứ hai, thứ ba mà chỉ có mối tình đầu mới là khó quên nhất? Bởi vì những lần đầu tiên luôn là những lần đáng nhớ, đánh dấu một sự chuyển biến trong ta ở một giai đoạn nào đó.

Như ngày đầu tiên bạn đến trường, lần đầu tiên bạn biết suy nghĩ hơn để trưởng thành, lần đầu tiên bạn cảm nhận được tình cảm bạn bè ngọt ngào ra sao. Và, lần đầu tiên bạn biết yêu cũng thế.

Vì mới “chập chững” tập yêu, nên mối tình đầu là mối tình bạn đặt vào nhiều hy vọng nhất, nhiều ước mơ và cũng yêu một cách nhiệt tình nhất có thể, không toan tính, không đề phòng, chỉ biết yêu và muốn được yêu chân tình.

Do đó, khi mối tình đầu bắt đầu, là khi bạn mơ mộng về một điều gọi là mãi mãi, vậy nên, khi “first love” ra đi, bạn vẫn chẳng bao giờ chịu chấp nhận rằng mãi mãi cũng có một giới hạn của nó.

2. Những trái tim đóng băng

Do đặt quá nhiều hy vọng vào mối tình đâu nên khi đối mặt với những nỗi đau chia, họ khoá cửa trái tim của mình, một mình ôm vào lòng những kỷ niệm buồn về một mối tình không thành.

Những người có chiều hướng đóng băng trái tim mình thường lúc nào cũng u sầu, ngại giao tiếp và bắt tay làm quen với những mối quan hệ mới. Họ không sống trong hiện tại để có tương lai, mà họ chỉ mãi bơi trong những nỗi đau của quá khứ, chẳng muốn dứt ra.

Vậy nên nỗi buồn cứ theo họ mãi suốt bao nhiêu năm tháng, với một trái tim không chịu sưởi ấm. L.Tr (18 tuổi, du học sinh) cho biết: “Sau khi kết thúc mối tình đầu, mình thực sự vẫn không thể lấy lại thăng bằng và đặt niềm tin trọn vẹn lên một ai khác nữa. Mình lao vào học và làm việc cực lật, lấp vào những khoảng thời gian trống để không phải suy nghĩ về người ấy nữa. Nhưng sao, nỗi buồn cứ ở lại..”

3. Nỗi lòng người đến sau

Vì người yêu cứ mãi nhớ đến mỗi tình đầu, vô hình chung người đến sau không thể bước qua cái bóng quá lớn của người tình đầu tiên. Nếu bạn đau một, thì nỗi đau mà người yêu hiện tại của bạn phải gánh lại lên đến mười. Chẳng ai có thể vui vẻ khi bên cạnh một người mà trái tim người ấy lại đang hướng về một ai khác, không phải là mình.

A.Tuấn (20 tuổi, SV ĐH KT) rất nhiều lần bị đem ra so sánh với hình ảnh hoàn hảo của anh chàng cũ, nhưng Tuấn chỉ còn biết nén nước mắt vào trong vì anh quá yêu bạn gái mình.

Tuấn chia sẻ “Hàng ngày, cô ấy nhắc mình phải làm những việc thế này, thế kia, vì người yêu lúc trước cũng làm như thế. Mình luôn bị so sánh rằng không khéo léo, không giỏi giang bằng anh ấy.

Nhiều khi mình rất buồn, buồn lắm chứ, cô ấy muốn yêu mình, muốn cả hai hạnh phúc hay là chỉ muốn uốn nắn mình thành một khuôn mẫu y hệt như mối tình đầu của cô ấy, để cô ấy tìm lại những cảm giác ban đầu đẹp đẽ của quá khứ, mà chối bỏ hiện tại, nơi mình hiện hữu?” Một câu hỏi day dứt không có lời đáp…

4. Luôn có một cánh cửa khác mở ra

“First love” đẹp đẽ nhất nhưng không có nghĩa là sẽ lâu dài mãi mãi. Và không phải không yêu được người này thì bạn sẽ không thể yêu một người khác nữa, mỗi cuộc tình là một giai đoạn và những bậc cảm xúc khác nhau, là những người yêu thương bạn và bạn cũng yêu thương họ theo một cách khác nhau.

Hãy mở lòng mình để đón nhận những tình cảm mới, và mỉm cười nhìn vê một mối tình đầu tiên bồng bột với những kỷ niệm đã qua, bạn sẽ cất nó vào một góc trái tim của mình, đơn giản thế thôi.

Theo Mực Tím

Teen Hà thành và Sài thành đang ‘ganh tị’ nhau về thời tiết

Trên các trang cá nhân, trong khi Teen miền Bắc kêu la vì thời tiết lạnh đến khắc nghiệt thì teen Sài thành lại thèm “được hít hà, được thở ra khói”

Miền Bắc đang trải qua những ngày lạnh buốt, teen đôi nơi đi học phải tạm gác bộ đồng phục quen thuộc để thế vào đó là các bộ đồ dày, giữ ấm tốt thì teen Sài thành lại vẫn có thể áo sơmi kèm 1 áo len mỏng, váy caro đi học và đi chơi. Nếu chịu khó lượn lờ Facebook hay Yahoo hẳn các bạn sẽ thấy những sự “ghen tị” nho nhỏ hết sức đáng yêu của teen 2 đầu đất nước.

“Hà Nội ơi, cho Sài Gòn xin ít gió, xin ít lạnh để chúng tớ được hít hà, được thở ra khói như các bạn khoe trên status nào.” – một Teen lớp 12 Thành phố Hồ Chí Minh đã tâm sự rất thật như thế trên Facebook. Những ngày đầu năm 2011, khi đài, báo thông tin rét đậm, rét hại tràn vào miền Bắc cũng là lúc Teen Sài thành váy áo lượt là dạo chơi Tết Dương lịch sau khi kì thi học kì 1 vừa trôi qua.

Ấy nhưng miền Bắc rét buốt là thế nhưng chả vì vậy mà Teen Hà Nội tạm dừng những thú vui vốn dĩ thân quen như trà chanh Nhà thờ, kem Tràng Tiền, kem Hồ Tây, … Mỗi địa điểm vừa nêu tưởng chừng như chỉ dành cho những ngày hè nóng nực nhưng lại vẫn rất đông các bạn trẻ.

Cùng xem chùm ảnh ghi lại về sự đối lập về thời tiết tại 2 đầu cầu Thủ đô Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh .

Theo:Hoa hoc tro

Hotgirl tuyệt đẹp vào thẳng đại học

Sau khi trở thành hot girl, “cô bé trà sữa” vẫn duy trì tốt việc học của mình và được tuyển thẳng vào trường đại học hàng đầu Trung Quốc.

Chương Trạch Thiên, nữ sinh lớp 12 trường THPT chuyên ngữ Nam Kinh mới đây đã được tuyển thẳng vào trường đại học Thanh Hoa, một trong những trường đại học hàng đầu tại Trung Quốc. Với kinh nghiệm làm MC cho nhiều chương trình, cô bé đã hoàn thành khá xuất sắc phần phỏng vấn và làm hài lòng hội đồng chấm thi.

Chủ tịch hội đồng thi tuyển trường đại học Thanh Hoa, thầy Châu Minh Thắng cho biết mặc dù Chương Trạch Thiên được tuyển vào lớp thực nghiệm khoa học nhân văn nhưng không có nghĩa là cô bé sẽ được học ngay ngành truyền thông. Sau một thời gian học tại lớp thực nghiệm, Chương Trạch Thiên mới được phân ngành học và được chọn chuyên ngành mình yêu thích.

Được biết, hiện trường đại học Thanh Hoa có nhiều học sinh Nam Kinh được tuyển thẳng, trong đó riêng trường chuyên ngữ Nam Kinh đã có tới 17 người.

Năm 2009, bức ảnh Chương Trạch Thiên tay cầm cốc trà sữa trông rất dễ thương đã làm điên đảo cư dân mạng Trung Quốc và được gọi là “cô bé trà sữa”. Ngay sau đó những bức ảnh và thông tin liên quan tới Chương Trạch Thiên đều trở thành chủ đề được bàn tán nhiều trên các diễn đàn, cô bé nhanh chóng trở thành hot girl được nhiều người hâm mộ. Tin Chương Trạch Thiên được vào thẳng đại học Thanh Hoa lại một lần nữa khiến cư dân mạng thêm khâm phục cô bé giỏi giang, xinh xắn này hơn.

Chương Trạch Thiên được mọi người mệnh danh là hoa khôi trường chuyên ngữ Nam Kinh. Được biết, cô bé còn là thành viên của đội arobic của trường. Chương Trạch Thiên rất thích màu hồng nên từ điện thoại, cặp xách, quần áo, giày dép của cô bé toàn một màu hồng.

Vì không giống với nhiều hot girl trên mạng khác, Chương Trạch Thiên đã trở thành hình tượng của giới trẻ, cô bé không chỉ có khuôn mặt đẹp, tâm hồn trong sáng mà còn có năng lực thực sự. Nhiều người còn đề nghị chọn Chương Trạch Thiên làm gương mặt đại diện cho Olympic thanh niên sắp diễn ra tại Nam Kinh.

Theo:VNN

Ngành Kỹ thuật công nghệ, Kinh tế chiếm ưu thế

Theo thống kê của Bộ GD-ĐT trong năm 2010, nhóm ngành Kỹ thuật công nghệ chiếm tỷ lệ cao nhất về số sinh viên theo học (32,78% trên tổng số 460.148 sinh viên đại học), tiếp đó là nhóm ngành Kinh tế với 27,72%.

Nhiều trường tốp trên thắt chặt chỉ tiêu

Chủ trương nâng cao chất lượng giáo dục, kế hoạch của Bộ GD-ĐT khuyến khích các trường ĐH lớn giữ ổn định quy mô đào tạo đại học chính quy, tăng chỉ tiêu đào tạo sau đại học. Do vậy, nhiều trường ĐH tốp trên đã tuyên bố năm 2011 không tăng chỉ tiêu mà giữ ổn định như những năm trước, mặc dù có trường dự kiến tăng nhưng chỉ tăng chút ít, không đáng kể.

Cụ thể, ĐH Quốc gia Hà Nội tuyển 5.500 chỉ tiêu (CT) ĐH hệ chính quy; Trường ĐH Kinh tế Quốc dân, dự kiến là 4.000 CT; Trường ĐH Y Hà Nội dự kiến 1.000 CT; Học viện Bưu chính – Viễn thông dự kiến hệ ĐH, CĐ là 2.650 CT; Trường ĐH Bách khoa Hà Nội dự kiến tăng khoảng 200 CT so với năm 2010 với khoảng 4.800 – 5.000 CT bậc ĐH và 800 CT bậc CĐ; Trường ĐH Ngoại thương dự kiến tuyển 3.000 CT bậc ĐH chính quy, 300 CT theo nhu cầu xã hội, 300 CT bậc CĐ; Trường ĐH Giao thông vận tải Hà Nội dự kiến năm 2011 tăng khoảng 5%, cụ thể, bậc đại học khoảng 4.800 CT và khoảng hơn 4.500 CT các hệ khác; Học viện Ngân hàng, chỉ tiêu năm 2011 không tăng so với năm trước khoảng 2.300 chỉ tiêu hệ ĐH và 1050 hệ CĐ.…

Với những trường trên, chỉ tiêu ít, điểm chuẩn cao nhưng vẫn hút thí sinh vào vì ra trường dễ kiếm việc làm, được xã hội đánh giá cao. Không kể nhóm ngành Kỹ thuật, nhóm ngành Kinh tế từ nhiều năm nay vẫn “hút” thí sinh, khối ĐH hiện nay sinh viên nhóm ngành này là 133.279 sinh viên (chiếm tỷ lệ 28,96%); hệ CĐ có 9.007 sinh viên, chiếm tỷ lệ 47,41% trên tổng số 53.130 sinh viên.

Nhận xét về ngành học “nóng” hiện nay, PGS.TS Tô Ngọc Hưng, Giám đốc Học viện Ngân hàng phân tích: “Lĩnh vực ngành Tài chính – Ngân hàng luôn được xã hội quan tâm, bởi lẽ đây là ngành mà trong những năm vừa qua số lượng tuyển dụng lao động khá lớn do điều kiện về kinh tế xã hội phát triển. Nguồn nhân lực cho lĩnh vực này thời gian tới sẽ mở rộng không chỉ về mạng lưới mà còn mở rộng cả về nhân lực vì các ngân hàng trong giai đoạn 5 năm tới sẽ phát triển nhiều các dịch vụ mới để cạnh tranh không chỉ các ngân hàng trong nước mà cả các ngân hàng nước ngoài”.

Ông Nguyễn Quang Dong, Trưởng phòng Đào tạo Trường ĐH Kinh tế Quốc dân cho biết: “Đến nay vẫn chưa có dự báo nào của quốc gia về nhu cầu lao động và số người đăng ký vào học các ngành Kinh tế, Tài chính – ngân hàng giảm. Nếu có thay đổi thì phải chục năm nữa vì những ngành khoa học cơ bản, công nghệ, kỹ thuật phải chuyển dịch, nếu không sẽ thiếu nhân lực”.

Thí sinh cần cân nhắc kỹ trước khi lựa chọn ngành thi.

Ngành tiềm năng nhưng ít thí sinh

Cũng theo thống kê của Bộ GD-ĐT, đứng sau nhóm ngành Kinh tế là Sư phạm với 17,68% (trên tổng số 460.148 sinh viên đại học), Nông lâm ngư 8,67%, ngành Xã hội nhân văn 7,15%, Khoa học tự nhiên 2,72%, nhóm ngành Y 2,02% và nhóm ngành Nghệ thuật, Thể dục thể thao 1,26%.

Nhóm ngành Nông lâm ngư và Khoa học tự nhiên là 2 nhóm ngành có tiềm năng rất lớn trong tương lai. Tuy nhiên, nhiều thí sinh lại chưa biết đến những tiềm năng này.

Bộ Tài nguyên và Môi trường vừa thống kê cả ngành hiện nay mới có gần 50.000 người. Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Phạm Khôi Nguyên cho biết, cơ cấu nhân lực giữa các ngành chuyên môn đang có sự mất cân đối: Nhân lực quản lý đất đai chiếm 52,2% trên tổng số nhân lực, trong khi nguồn nhân lực tài nguyên nước và khí tượng thủy văn chiếm 1%, địa chất, khoáng sản chiếm 1,8%… Với tình hình thực tế hiện nay, nhu cầu nguồn nhân lực được đào tạo các chuyên ngành Tài nguyên và môi trường để bổ sung lực lượng công chức, viên chức đang công tác trong đơn vị quản lý nhà nước, đơn vị sự nghiệp giai đoạn 2011 – 2015 lên đến 4,5 vạn người. Với sự phát triển khoa học công nghệ ngành Tài nguyên và Môi trường, thời gian tới tập trung tăng cường cho một số lĩnh vực như đất đai, tài nguyên nước, khí tượng thủy văn, đo đạc và bản đồ, địa chất khoáng sản và một số chuyên ngành mới…

Lãnh đạo Trường ĐH Khoa học Tự nhiên – ĐH Quốc gia Hà Nội (ĐHQGHN) cũng cho biết, một số ngành học như Công nghệ Biển, Khoa học Vật liệu, Khí tượng Thủy văn… là những ngành học đang trong tình trạng có nhu cầu xã hội cao nhưng khó tuyển sinh vì hiện nay nhiều sinh viên chưa biết.

Dự kiến trong năm 2011, Trường ĐH Khoa học Tự nhiên sẽ tạm dừng tuyển sinh với một số ngành học khó tuyển sinh để điều chỉnh và tìm hiểu thêm về nhu cầu xã hội. Bên cạnh đó, trường tăng chỉ tiêu tuyển sinh đối với các ngành dễ tuyển, có nhu cầu xã hội cao. Một số ngành khoa học cơ bản khó tuyển sinh nhưng là nhiệm vụ chiến lược, có vai trò quan trọng trong phát triển nhân lực của đất nước, ĐHQGHN sẽ linh động trong áp dụng điểm sàn để thu hút thí sinh đăng ký.

Theo tuyên bố của Bộ GD-ĐT, tuyển sinh 2011 Bộ sẽ tăng cường giám sát chặt chẽ chỉ tiêu tuyển sinh đối với những trường thành lập trước năm 2010 nhưng chưa xây dựng được cơ sở riêng tại địa điểm theo hồ sơ đăng ký thành lập. Do vậy, dự kiến tuyển sinh 2011, nhiều trường ĐH sẽ bị Bộ cắt giảm chỉ tiêu.

Lãnh đạo Bộ GD-ĐT cho biết, trong năm 2011 sẽ tổ chức hội thảo chuyên đề về tuyển sinh và tham khảo rộng rãi ý kiến của các trường, Sở GD-ĐT và trong toàn xã hội để xác định phương thức tuyển sinh hợp lý cho những năm sắp tới.


Theo dantri.com.vn

Chuyện kỳ diệu từ chàng SV mù làm thu ngân

Anh ấy làm công việc của một thu ngân với các chữ nổi dán trên các phím và sử dụng một máy tính chữ nổi có thể phát ra tiếng khi gõ vào một nút nào đó.

Năm nay 32 tuổi, nhưng Norjumanese mới chỉ tham gia các khóa học sử dụng Microsoft Word, viết e-mail và lướt Internet. Và chỉ trong vòng 3 tuần, anh đã được học cách trở thành một nhân viên thu ngân. Công việc này nghe có vẻ dễ dàng nhưng với một người mù như Norjumanese thì mọi chuyện lại khác. Hiện tại, anh đang thực hành những kĩ năng của mình ở một cửa hàng nasi lemak thuộc Trung tâm thực phẩm Balestier. Anh Norjumanese là một trong 6 sinh viên khuyết tật được học nghề tại trung tâm ăn uống này. Một người khác cũng bị khiếm thị, 2 người vừa câm vừa điếc, 1 người trong số họ là nạn nhân của bại liệt, người còn lại có chỉ số IQ thấp. Tất cả họ đều là sinh viên của Dignity Kitchen – một trường đào tạo làm các công việc phục vụ ăn uống ngoài trời. Cùng với những người kém may mắn khác như một cựu tù nhân và một bà mẹ đơn thân, họ điều hành 4 trong số các quầy hàng ở trung tâm này. Norjumanese nói: “Trước đây, tôi chưa bao giờ thử làm một thu ngân. Tôi luôn nghĩ rằng người mù chỉ có thể làm những công việc qua điện thoại.” Ngôi trường này được sáng lập bởi ông Koh Seng Choon, 52 tuổi – chủ sở hữu trung tâm tư vấn quản lý SME Christopher Benjamin.

Trường mới được thành lập từ tháng 10 Ông Koh là người đã chọn ra những nhân viên khuyết tật đầu tiên này từ hơn 400 ứng viên sau những vòng phỏng vấn gắt gao. Ông nói: “Norjumanese có thể có một nền tảng ‘xấu’ vì cậu ấy là người khuyết tật…song cậu ấy lại có một thái độ rất tốt.” Làm việc trong những quầy hàng này là một phần trong đợt thực tập của sinh viên ở Dignity Kitchen. Trợ cấp Họ được nhận 30 đô la cho 6 giờ làm việc. Mẹ của Norjumanese – bà Nora Salam, 50 tuổi – đã bỏ công việc trước đây của mình tại một nhà hàng để làm việc cùng con trai ở Dignity Kitchen. Các sinh viên sẽ được học những khóa học vệ sinh thực phẩm cơ bản, cách chuẩn bị thức ăn và vận hành gian hàng trong khoảng 6 tới 8 tuần. Để phù hợp với những người lao động khuyết tật, cấu trúc vật lý của Dignity Kitchen cũng được điều chỉnh. Anh Norjumanese làm việc như một thu ngân với những chữ nổi trên các phím và sử dụng một máy tính chữ nổi có khả năng đọc to các nút được người dùng gõ. Quầy hàng ăn chay do ông Michael Siah, 66 tuổi điều hành – một nạn nhân của bệnh bại liệt – được thiết kế thấp hơn bình thường để phù hợp với chiều cao của ông. Ngoài ra, còn có những biển hiệu thôngbáo cho các khách hàng về khuyết tật của họ và việc họ đã được đào tạo. Thách thức lớn nhất với Norjumanese là học cách đếm tiền: “Ban đầu, tôiđể lẫn lộn tiền giấy và tiền xu…nhưng bây giờ, tôi đã khá hơn.” Anh cho biết, mình phải làm quen với kích thước của tiền xu cũng như cáchđo độ dài của tiền giấy so với lòng bàn tay mình. Các nhân viên cũng sẽ phải làm việc nhanh chóng khi chạy bàn, đặc biệtlà trong bữa trưa và bữa tối. Một hệ thống kết nối – giữa một người bình thường và một người khuyếttật ở mỗi gian hàng – sẽ đảm bảo cho các hoạt động diễn ra trơntru. Tuy nhiên, không phải tất cả các khách hàng đều kiên nhẫn. Bà Nora đã thấy có những khách hàng ném về phía các sinhviên một ‘cái nhìn có vẻ nực cười’ vì họ là những người khuyết tật. Bà khẳng định, thậm chí còn có một phụ nữ đã mắng mỏ Norjumanese vìđã làm rơi tiền xu, mặc dù chính bà ta đã làm rơi. “Nhưng Norjumanese chỉ mỉm cười.’ – bà Nora nói.

Mỉm cười Các khách hàng cho biết họ rất thích cách những quầy hàng này đang giúp người khuyết tật. “”Chất lượng đồ ăn rất tốt…” – ông Francis Tan, 52 tuổi nhận xét. Ông cũng rất thích cách các nhân viên ‘luôn luôn mỉm cười’ và khen ngợi khả năng làm việc của họ. Anh Norjumanese hi vọng sẽ được làm việc ở các dịch vụ công cộng vì anh thích giao tiếp. “Tôi mong rằng mọi người sẽ hiểu, những người khuyết tật cũng có thể làm việc và cho chúng tôi một cơ hội” – anh chia sẻ. Nói về dự án Dignity Kitchen, ông Koh cho biết: “Trung tâm ăn uống ngoài trời là nơi mà người giàu, người nghèo, người già, người trẻ, tất cả đều đến với nhau…” “Tôi hi vọng rằng người Singapore sẽ học cách cảm thấy thoải mái khi xung quanh là những người khuyết tật và thấy rằng họ cũng có tài năng.”

Phát triển bền vững hệ đào tạo không chính quy

Trong cuộc thảo luận về chất lượng hệ đại học tại chức vừa qua, một số người cho rằng nên hạn chế hoặc xóa bỏ hệ đào tạo này vì chất lượng của nó quá thấp. Tuy nhiên, nếu làm như vậy thì đã đi ngược lại với xu thế phát triển thời nay. Đại chúng hóa giáo dục đại học là xu thế tất yếu

Đặc điểm của thời đại hiện nay là sự phát triển vượt bậc của công nghệ thông tin và truyền thông, nhân loại đang bước đầu quá độ sang nền kinh tế tri thức. Trong khung cảnh đó nền giáo dục của thế kỷ 21 có những biến đổi to lớn, đó là lấy “học thường xuyên suốt đời” làm nền móng, nhằm hướng tới xây dựng một “xã hội học tập”. Về giáo dục đại học (GDĐH), từ quan niệm trước đây GDĐH chỉ của số ít người thì ngày nay phải dành cho số đông, tức là phải trở thành nền GDĐH đại chúng. Có thể nêu vài ví dụ về xu thế đại chúng hóa GDĐH: Tổng số SV vào đầu thế kỷ 21 ở Trung Quốc chỉ gần 7 triệu, ở nước ta gần 1 triệu, thì nay (2010) Trung Quốc có 30 triệu, nước ta có gần 2 triệu. Tổng số SV trên toàn thế giới năm 2007 là 150 triệu, tăng khoảng 50% so với đầu thế kỷ.

Trong một nền GDĐH đại chúng, cần có nhiều loại hình đào tạo khác nhau. Ngoài loại hình đào tạo thông thường, được gọi là chính quy (CQ), còn có các loại hình đào tạo khác mà ở nước ta quen gọi là tại chức, từ xa …hoặc gộp chung bằng tên gọi là không chính quy (KCQ).

Hệ CQ được tuyển sinh chặt chẽ, phần lớn là học và thi tại trường, ban ngày, đào tạo chủ yếu theo cách mặt-giáp-mặt (người dạy và người học gặp nhau nhiều), thời gian học tập một năm thường 8, 9 tháng …

Còn hệ KCQ, ngược lại, tuyển sinh không chặt chẽ (hoặc chỉ ghi danh học), phần lớn học và thi ở các địa điểm “liên kết” xa trường, học ban đêm, đào tạo chủ yếu theo phương thức giáo dục mở và từ xa (GDM&TX) vì tần suất mặt-giáp-mặt rất thấp, thời gian học trong một năm thường chỉ tối đa vài tháng ở các địa điểm “liên kết”…

Tầm quan trọng của hệ đào tạo KCQ

KCQ là loại hình rất quan trọng của GDĐH ngày nay, vì với yêu cầu không quá khe khắt trong quá trình học nó có thể thu hút được nhiều người học đại học; ngoài ra nó cũng phù hợp với phong cách học suốt đời trong một xã hội học tập. Cho nên, chẳng những số SV đại học có xu hướng tăng như đã nêu trên, mà tỷ số SV KCQ so với SV CQ cũng ngày càng tăng, và trong tương lai GDĐH CQ chỉ phát triển tới chừng mực nhất định, còn GDĐH KCQ sẽ ngày càng mở rộng.

Trong cuộc tranh luận về hệ tại chức (là một bộ phận của hệ KCQ) vừa qua, một số người cho rằng nên hạn chế hoặc thậm chí xóa bỏ hệ đào tạo này vì chất lượng của nó quá thấp. Tuy nhiên vì tầm quan trọng nêu trên của hệ KCQ, chúng tôi cho rằng không nên và không thể tìm cách xóa bỏ hoặc thu hẹp nó, mà phải tìm giải pháp phát triển bền vững hệ KCQ để nó trở thành một nhân tố quan trọng của xã hội học tập ở cấp đại học.

Các biện pháp để phát triển bền vững hệ đào tạo KCQ

Thế nào là phát triển bền vững hệ đào tạo KCQ? Trong xã hội ngày nay có nhiều loại hình học tập thường xuyên ở nhiều trình độ khác nhau nhằm nâng cao dân trí và cải thiện chất lượng cuộc sống, phần lớn không cần văn bằng, với các loại hình này không cần phải đánh giá nghiêm chỉnh. Tuy nhiên, hệ đào tạo đại học KCQ lại thường hướng đến văn bằng, do đó cần phải có cách quản lý chặt chẽ, đảm bảo sao cho sản phẩm đào tạo được “dán nhãn” đúng với chất lượng của nó. Có như vậy thì văn bằng của loại đào tạo KCQ mới giữ được uy tín đối với xã hội, và những người theo học KCQ nghiêm túc mới không bị thiệt thòi, khi đó hệ đào tạo KCQ mới phát triển bền vững.

Vậy làm thế nào quản lý chất lượng hệ đào tạo KCQ? Theo kinh nghiệm nước ngoài thường có hai cách.

- Ở các nước phát triển, trong trường đại học thường có hai loại SV: toàn thời gian (full time) và bán thời gian (part time). Hai loại SV này cùng học theo một chương trình, cùng được đánh giá kết quả học tập như nhau, chỉ khác là SV loại sau trong một năm học có thể học ít môn hơn so với loại trước, nên tổng thời gian để hoàn thành đại học phải kéo dài hơn. Từ đó, hai loại SV cùng học một ngành đào tạo ở một trường đại học nào đó phải được cấp cùng một loại văn bằng, không phân biệt toàn thời gian hay bán thời gian, tức là chất lượng SV hai loại hoàn toàn tương đương.

- Ở các nước nước nghèo hơn, vì các trường đại học thông thường không đảm bảo đủ chỗ cho rất đông SV muốn học, chính phủ phải đầu tư cho một vài trường đại học mở tập trung đào tạo KCQ bằng công nghệ Giáo dục Mở và Từ xa (GDM&TX) chuyên biệt để đào tạo cho số đông. Thực chất SV hệ KCQ học tập theo phương thức GDM&TX, không phải theo phương thức “mặt-giáp-mặt” thông thường, do đó muốn đảm bảo chất lượng của GDM&TX phải có công nghệ tương ứng cho GDM&TX chứ không thể sử dụng công nghệ giáo dục mặt-giáp-mặt cộng với những quy định rất dễ dãi như chúng ta đang làm. Công nghệ GDM&TX cũng không có gì là bí hiểm, chỉ bao gồm một hệ thống tài liệu học tập tốt thích hợp và hệ thống công cụ đánh giá chặt chẽ cho mọi chương trình đào tạo đại học, ngoài ra, còn có cơ sở hạ tầng của công nghệ thông tin và truyền thông. Yếu tố quan trọng nhất của công nghệ GDM&TX là đánh giá chặt chẽ kết quả học tập: nếu đào tạo mặt-giáp-mặt sản phẩm đào tạo được đánh giá qua cả một quá trình thì GDM&TX không có điều kiện để đánh giá trong cả quá trình nên buộc phải đánh giá chặt chẽ đầu ra của từng môn học trong chương trình đào tạo.
Đại học mở là cầu nối giữa trường đại học với xã hội học tập

Một số nước gần ta đã rất thành công trong việc áp dụng cách thứ hai nói trên. Ví dụ vào thập niên 1990 hai đại học mở của Thái Lan đã đào tạo khoảng 700 nghìn SV KCQ bằng công nghệ GDM&TX, còn 50 trường đại học thông thường khác chỉ tập trung đào tạo tốt khoảng 300 nghìn SV CQ theo phương thức mặt-giáp-mặt. Sở dĩ chất lượng SV KCQ có thể chấp nhận vì các đại học mở của họ đã xây dựng được hệ thống công cụ đánh giá cho từng môn học của các chương trình đại học, triển khai nhiều lần trong năm rất chặt chẽ như các kỳ tuyển sinh đại học ở ta, ai tích lũy được mọi chứng chỉ đánh giá môn học cho một chương trình đào tạo thì được cấp bằng. Trường Đại học mở Trung Quốc cũng sử dụng hệ thống công cụ đánh giá như vậy để quản lý chất lượng chẳng những của hệ KCQ và còn của các đại học tư. Trung Quốc có khoảng 1400 trường đại học tư nhưng chỉ khoảng 200 trường được cấp bằng sau một quy trình kiểm định chất lượng nghiêm khắc, ở 1200 trường tư còn lại SV theo học nhưng không được cấp bằng: bất kỳ ai muốn có bằng, kể cả những người tự học, thì phải tham gia các kỳ thi từng môn học của đại học mở nói trên. Như vậy các đại học mở chẳng những giúp đảm bảo chất lượng của hệ thống đào tạo KCQ mà còn trở thành cầu nối giữa trường đại học với xã hội học tập và quá trình học suốt đời.

Mong nuốn của Nhà nước và những thiếu sót về chiến lược

Chất lượng thấp của hệ tại chức và hệ KCQ nói chung là một nhức nhối của GDĐH nước ta hàng nhiều thập niên qua. Công luận và cả ở diễn đàn Quốc hội đã nhiều lần bàn đến vấn đề nhức nhối này. Nhà nước cũng đã mong muốn xử lý vấn đề này, thể hiện rõ nhất ở hai Luật Giáo dục năm 1998 và 2005. Thật vậy, Luật GD 1998 quy định khi cấp văn bằng phải ghi hình thức học tập (CQ và KCQ), tuy nhiên, trong Luật GD năm 2005 đã bỏ quy định ghi hình thức học tập nói trên, có nghĩa là phải đảm bảo có sự tương đương giữa hai loại hình đào tạo, giống như hai hình thức toàn thời gian và bán thời gian đã nói trên đây trong GDĐH ở các nước phát triển. Tuy nhiên cho đến nay phần lớn các trường đại học và ngay Bộ GD&ĐT vẫn sử dụng các loại bằng riêng để cấp cho hai hình thức đào tạo CQ và KCQ, lý do là có sự chênh lệch rõ rệt về chất lượng giữa hai loại hình đào tạo đó. Như vậy, mong muốn xóa bỏ sự phân biệt hai loại hình đào tạo của Nhà nước là không khả thi. Bởi vì không thể xóa bỏ sự phân biệt này chỉ bằng một quy định có tính hành chính, mà phải bằng các biện pháp có tính chiến lược.

Trong khi đó, các biện pháp khác liên quan có khả năng giúp giải quyết vấn đề chất lượng của hệ KCQ lại bị bỏ qua. Như trên đây đã nói, thực chất hệ KCQ liên quan đến phương thức GDM&TX chứ không phải phương thức đào tạo mặt-giáp-mặt thông thường. Thế mà cho đến nay phương thức GDM&TX đã không được chú ý. Thật vậy, hai đại học mở của ta được thành lập từ năm 1993 để tập trung cho GDM&TX, nhưng đã bị “bỏ quên”, chưa hề được đầu tư thích đáng nào của Nhà nước cho chức năng này, và đã trở thành các “đại học khép”. Điều đáng tiếc là một đề án phát triển GDM&TX 2005-2010 đã được Thủ tướng phê duyệt từ năm 2005 nhưng cho đến nay chưa được thực hiện! Tình trạng nói trên thể hiện một khiếm khuyết lớn của chiến lược phát triển GDĐH nước ta. Chỉ cần Nhà nước dành vài phần trăm chi phí cho các trường đại học “đẳng cấp thế giới” chia sẻ cho hai đại học mở thì cũng có thể giúp họ xây dựng hệ thống công nghệ GDM&TX tốt, từ đó hai đại học mở có và các trường đại học khác có thể sử dụng chúng để nâng cao chất lượng đào tạo hệ KCQ.

Giải pháp nâng cáo chất lượng hệ KCQ ở nước ta

Theo các số liệu thống kê của Bộ GD&ĐT hiện nay thì ở nước ta có khoảng gần 1 triệu sinh viên (SV) hệ KCQ trong tổng số khoảng gần 2 triệu SV, tức là hệ KCQ chiếm khoảng một nửa tổng số SV đại học. Cho nên nâng cao chất lượng của hệ KCQ là một vấn đề quan trọng ở tầm chiến lược.

Muốn nâng chất lượng của hệ KCQ ở nước ta phải có giải pháp cả về công nghệ và quản lý. Về công nghệ, phải xây dựng được công nghệ GDM&TX thích hợp như đã nói trên, còn về quản lý, phải giải quyết cả vấn đề “nồi cơm”, tức là tăng thu nhập cho các trường đại học và phải phân công lại việc đào tạo hệ KCQ.

- Xây dựng hệ thống tài liệu học tập có chất lượng cao và hệ thống công cụ đánh giá thích hợp cho GDM&TX là công đoạn tốn kém mà một trường đại học bình thường khó làm được, Nhà nước phải đầu tư ban đầu thích đáng cho một vài trường làm đầu mối thực hiện, thích hợp nhất là 2 đại học mở. Có kinh phí đầy đủ, các trường này sẽ huy động đội ngũ giảng viên giỏi trong toàn hệ thống GDĐH xây dựng hệ thống nói trên cho mọi chương trình đào tạo đại học.

- Vấn đề tăng thu nhập cho các trường đại học thì rất phức tạp, tuy nhiên không phải không có lối ra. Không thể không tính đến việc nâng lương cho giảng viên đại học, nhưng đó là biện pháp lâu dài. Ngoài ra cần sử dụng cơ chế chia sẻ chi phí đào tạo giữa Nhà nước, người học và xã hội. Công thức “học phí cao+ hỗ trợ cao” cần được thực hiện: tăng học phí đến mức đảm bảo phần lớn chi phí đào tạo, đồng thời sử dụng tốt quỹ tín dụng SV. Cố gắng tăng thích đáng quỹ tín dụng đó và có biện pháp cấp đúng người cần được hỗ trợ thì có thể tăng học phí lên mức thích hợp. Đây là cơ chế tốt nhất đảm bảo công bằng xã hội. Ngoài ra, cần tăng kinh phí nghiên cứu, đặc biệt cho các trường đại học trọng điểm.

- Cần tổ chức và phân công lại việc triển khai đào tạo KCQ: hai đại học mở đảm nhiệm đào tạo phần lớn SV KCQ bằng hệ thống công nghệ GDM&TX đã được xây dựng tốt, Nhà nước ủy thác cho hai đại học mở triển khai đánh giá các môn học của mọi chương trình đại học nhiều lần trong năm; các trường khác sử dụng hệ thống công nghệ GDM&TX mà 2 đại học mở đã làm đầu mối xây dựng để đào tạo, có thể họ chỉ triển khai giảng dạy, còn SV tham gia hệ thống đánh giá chung của hai đại học mở. Riêng các đại học trọng điểm quốc gia thì không nên đào tạo KCQ mà tập trung cho nghiên cứu khoa học và đào tạo CQ chất lượng cao.

Trên đây là vài ý kiến về một giải pháp tổng thể để giải quyết tận gốc vấn đề chất lượng của hệ KCQ trong GDĐH nước ta, tạo điều kiện cho hệ KCQ phát triển bền vững. Các đại học mở là yếu tố quan trọng làm nòng giúp nâng cao chất lượng hệ KCQ, cũng làm cầu nối giữa hệ đào tạo CQ của GDĐH và xã hội học tập.

Kinh nghiệm thế giới cho thấy giải pháp này có tính khả thi cao, và chắc chắn sẽ thành công khi có quyết tâm cao của những người lãnh đạo.

Chúng tôi hy vọng vào quyết tâm đó, bởi vì sẽ là vô nghĩa nếu cứ nói đến chất lượng GDĐH mà không kiểm soát được chất lượng của một nửa tổng số SV đại học nước ta.

Theo:dantri

Thành lập thêm 2 trường đại học khối Quân đội

Theo thông tin từ Chính phủ, ngày 23/12, Thủ tướng Chính phủ đã ký các quyết định thành lập 2 trường ĐH trực thuộc Bộ Quốc phòng.

Ảnh minh họa. Nguồn: Google

Hai trường đại học này được thành lập trên cơ sở nâng cấp Trường Sĩ quan Chính trị và Trường Sĩ quan Kỹ thuật quân sự, trực thuộc Bộ Quốc phòng.

Theo đó, Trường ĐH Chính trị được thành lập trên cơ sở nâng cấp Trường Sĩ quan Chính trị có trụ sở chính tại Bắc Ninh.

Trường ĐH Trần Đại Nghĩa được thành lập trên cơ sở nâng cấp Trường Sĩ quan Kỹ thuật quân sự (Vin-hem-Pích) có trụ sở chính tại TPHCM.

Hai trường ĐH trên đều là cơ sở giáo dục đại học công lập, có tư cách pháp nhân, con dấu và tài khoản riêng và hoạt động theo điều lệ trường ĐH hiện hành.

Bộ GD-ĐT có trách nhiệm kiểm tra các điều kiện đảm bảo chất lượng trước khi cho mở ngành đào tạo và tuyển sinh.

Theo Dân trí

Khi teen đánh đổi gia đình lấy tình yêu

Mọi người thường cho rằng tình yêu là tất cả, nó còn quý trọng hơn cả tiền bạc, thậm chí là… thời gian, nhưng liệu đã đủ để khiến bạn phải từ bỏ gia đình và người thân của mình để “chạy” theo “ảo mộng” tình yêu?

Trong vấn đề tình cảm thật khó để người ta còn lý trí để nhìn nhận và cân nhắc bản thân. Tuy nhiên đó không phải là một lý do chính đáng để một số bạn có thể đưa ra định nghĩa: “Tình yêu là phải hy sinh, sẵn sàng từ bỏ những thứ cản trở xung quanh mình… kể cả gia đình cũng có thể ngoảnh mặt làm lơ”(?)

Trong suốt gần một năm cùng nhau đến trường, cùng nhau đi chơi, cùng ăn cơm thậm chí là… ngủ chung với nhau mỗi ngày. Bấy nhiêu là đủ để người nhà hai bên hiểu bọn trẻ thế nào. Trong mắt bố mẹ X, Hải thuộc dạng công tử bản tính cộc cằn, nông nổi, lười biếng không chịu học hành mà cũng chẳng có hướng làm ăn, suốt ngày chỉ biết “bòn rút” tiền của gia đình để ăn chơi, chi trả cho các khoản thanh toán rượu tại các quán bar, vũ trường mỗi ngày.

Là người lớn, tất nhiên bố mẹ của X kiên quyết không để Hải tiếp tục bám theo con gái của mình. Gia đình sẵn sàng cho X bất cứ thứ gì nếu X có thể từ bỏ Hải ngay lập tức. Nhưng cái mà X đang vướng mắc, đó là tình yêu. Gia đình càng ngăn cản thì X lại càng cảm thấy yêu Hải nhiều hơn.   Sau khi bị gia đình bắt nhốt trong phòng không cho ra đường,  X quyết định bỏ trốn và sẵn sàng từ bỏ luôn cả gia đình, bố mẹ để đi theo Hải mặc kệ là sau này chuyện tình cảm của cả hai có thành công hay thất bại thì đối với X: “Ít ra mình cũng đã có được anh ấy”…

Nhìn theo cái tình thì phải công nhận một điều là bạn X này rất ư “mạnh mẽ” và dũng cảm đối với chuyện tình yêu nhưng nhìn theo cái lý thì X đã trở thành người con bất hiếu mất rồi.

Như đối với Thanh.X, tình yêu là một thứ gì đó rất kỳ diệu. Mới quen nhau chưa được một năm, nhưng trong mắt X, người yêu là người hết sức lý tưởng. Ngoại hình anh chàng bảnh bao, trắng trẻo, nhà lại giàu, rồi đến khoản ga lăng, đặc biệt chịu chơi… tất tần tật đều khiến X ngẩn ngơ, thẫn thờ.

Một năm yêu nhau của X và Hải (tên người yêu) có thể cho là khá lâu đối với chuyện yêu đương nam nữ giữa cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”. Nhưng nhìn theo hướng lâu dài thì 1 năm chẳng đủ để hai người hiểu và yêu nhau đến mức có thể từ bỏ cả gia đình để đến với nhau.

Thi lại ĐH cần chuẩn bị những gì?

Nhằm đáp ứng nhu cầu của đông đảo các thí sinh và phụ huynh, bắt đầu từ hôm nay, chuyên mục “Tư vấn tuyển sinh” của báo Dân trí sẽ chính thức hoạt động để giải đáp những thông tin liên quan đến đến kì thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh ĐH, CĐ năm 2011.

Ngoài việc định hướng thí sinh về xu hướng ngành nghề, chuẩn đầu ra các ngành đào tạo…, chuyên mục “Tư vấn tuyển sinh” sẽ cập nhật những thông tin mới nhất về sửa đổi quy chế thi năm 2011. Để có thể nhận được câu trả lời sớm nhất, các bậc phụ huynh và thí sinh nên gửi câu hỏi gõ tiếng Việt có dấu về địa chỉ email: tuyensinh.dantri@gmail.com.

Hỏi: Cho em hỏi, em là sinh viên năm thứ 2 của trường CĐ, năm nay em muốn thi ĐH lại thì phải làm hồ sơ như thế nào? Em có cần xin xác nhận của trường hay không, nếu xin thì được trường chấp nhận không? Em có cần xin xác nhận của địa phương em đang thường trú không? (xukamoney113@yahoo.com.vn)

*Trả lời:

Theo thông tin mới nhất mà Ban tư vấn nắm được thì về cơ bản quy chế tuyển sinh năm 2011 sẽ không có nhiều sự thay đổi so với các năm trước. Riêng về quy định nộp hồ sơ và đối tượng dự thi thì sẽ khó có sự điều chỉnh.

Theo quy định, sinh viên các trường ĐH, CĐ muốn dự thi lại thì phải được sự đồng ý của Ban giám hiệu nhà trường. Chỉ khi có xác nhận của nhà trường đồng ý cho em thi lại thì hồ sơ ĐKDT mới hợp lệ.

Tuy nhiên nếu em quyết định thôi học trước thời điểm làm hồ sơ ĐKDT thì không cần phải xin xác nhận. Lúc đó em sẽ trở thành một thí sinh tự do và sẽ nộp hồ sơ theo ĐKDT theo quy định của tuyển Phòng, Sở GD-ĐT hoặc trực tiếp tại các trường ĐH, CĐ.

Đối với việc xin dấu thì dù em thuộc diện được nhà trường đồng ý cho thi lại hoặc là thí sinh tự do đều cần xin xác nhận của địa phương, nơi em đăng ký hộ khẩu thường trú.

Em đang học ĐH ở HN, theo điều kiện chuyển trường trong Quy chế của Bộ GD-ĐT thì em được phép chuyển hồ sơ sang đại học khác ở Ninh Bình. Em muốn chuyển năm thứ 2 ở HN sang năm đầu ở Ninh Bình vậy có hợp quy định không? (maituoithotoisacngot@yahoo.com)

Em nên lưu ý ở điểm này, hiện nay ở hệ thống đào tạo ĐH đang chuyển dần sang đào tạo theo tín chỉ nhưng vẫn có trường đào tạo theo niên chế. Tuy nhiên dù học theo hình thức nào thì điều kiện để được chuyển trường đều như sau. Cụ thể:

Sinh viên được xét chuyển trường nếu có các điều kiện sau đây:

- Trong thời gian học tập, nếu gia đình chuyển nơi cư trú hoặc sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, cần thiết phải chuyển đến trường gần nơi cư trú của gia đình để thuận lợi trong học tập.

- Xin chuyển đến trường có ngành đào tạo trùng hoặc thuộc cùng nhóm ngành với ngành đào tạo mà sinh viên đang học.

- Được sự đồng ý của Hiệu trưởng trường xin chuyển đi và trường xin chuyển đến.

Sinh viên không được phép chuyển trường trong các trường hợp sau:

- Sinh viên đã dự thi tuyển sinh nhưng không trúng tuyển hoặc có điểm thi

thấp hơn điểm xét tuyển của trường xin chuyển đến trong trường hợp chung đề thi tuyển sinh.

- Sinh viên có hộ khẩu thường trú nằm ngoài vùng tuyển của trường xin chuyển đến.

- Sinh viên năm thứ nhất và năm cuối khoá; Sinh viên đang chịu mức kỷ luật từ cảnh cáo trở lên.

Thủ tục chuyển trường:
- Sinh viên xin chuyển trường phải làm hồ sơ xin chuyển trường theo quy định của nhà trường.

Hiệu trưởng trường có sinh viên xin chuyển đến quyết định tiếp nhận hoặc không tiếp nhận, quyết định việc học tiếp tục của sinh viên như: năm học và số học phần mà sinh viên chuyển đến trường phải học bổ sung, trên cơ sở so sánh chương trình ở trường xin chuyển đi và trường xin chuyển đến.

Như vậy việc em được có được chuyển từ năm thứ hai ở trường ĐH chuyển đi sang năm thứ nhất của trường ĐH chuyển đến hay không là do hiệu trưởng trường em chuyển đến quyết định dựa vào chương trình đào tạo mà em đã học.

Em là một thí sinh tự do đang làm việc ở TPHCM. Năm nay em muốn dự thi lại ĐH thì cần chuẩn bị những gì? Những điểm lưu ý đặc biệt khi làm hồ sơ ĐKDT ra sao? (nguyenthuha201193@yahoo.com)

Về cơ bản thì quy trình chuẩn bị không khác nhiều so với năm đầu em dự thi. Trước tiên em cần phải tham khảo những thông tin về ngành nghề, phương thức tuyển sinh, khối dự thi…của các trường trong cuốn cẩm nang “Những điều cần biết…”. Cuốn cẩm nang này sẽ được phát hành vào khoảng đầu tháng 3 hàng năm.

Sau khi tham khảo đầy đủ thông tin em phải mua một bộ hồ sơ ĐKDT và điền theo yêu cầu của mẫu sau đó xin dấu xác nhận của chính quyền địa phương nơi em đăng ký hộ khẩu thường trú. Hoàn thành xong khâu này em có thể nộp hồ sơ theo tuyển Phòng, Sở GD-ĐT nơi mình đang cư trú hoặc nộp trực tiếp tại các trường ĐH, CĐ theo đúng thời gian quy định. Ngoài ra nếu em đang ở TPHCM thì có thể nộp hồ sơ ĐKDT tại Văn phòng đại diện của Bộ GD-ĐT ở TPHCM.

Về phần hồ sơ thì em chỉ cần lưu ý một số điểm chính sau: Về mã trường THPT em nên tham khảo lại để tránh việc Bộ GD-ĐT đã điều chỉnh nhưng vẫn dùng lại của các năm trước. Về mã đơn vị ĐKDT thì cần phải đặc biệt lưu ý đến mã dành cho thí sinh tự do và mã dành cho thí sinh vãng lai.

Mã đơn vị ĐKDT dành cho thí sinh tự do áp dụng cho những thí sinh nộp hồ sơ ĐKDT theo tuyến Phòng, Sở GD-ĐT nhưng lại có hộ khẩu thường trú ở địa phương đó. Mã vãng lai áp dụng cho những thí sinh ĐKDT theo tuyến Phòng, Sở GD-ĐT nhưng lại không có hộ khẩu thường trú tại đây.

Ngoài ra khi nộp hồ sơ ĐKDT tại Văn phòng đại diện của Bộ hoặc trực tiếp các trường ĐH, CĐ sẽ có những mã quy định riêng. Em có thể tham khảo trực tiếp các quy định về mã đơn vị ĐKDT ở phần cuối cuốn “Những điều cần biết… năm 2011”.

Em nghe thông tin năm 2011 sẽ có nhiều thay đổi trong tuyển sinh. Chẳng hạn như một số trường sẽ tuyển sinh riêng, quy trình thi sẽ khác với mọi năm…Vậy thực hư thông tin này như thế nào? (sakuzai1106@yahoo.com)

Em không cần phải lo lắng về vấn đề này. Bộ GD-ĐT đã khẳng định, kì thi năm 2011 sẽ không có nhiều thay đổi so với các năm trước. Các trường vẫn tiếp tục thi theo hình thức “3 chung” (chung đề, chung đợt và chung kết quả thi).

Riêng đối với phần quy chế tuyển sinh thì có thể sẽ thay đổi một số quy định để đảm bảo tính chặt chẽ hơn mà thôi.

Ban tư vấn tuyển sinh

Theo dantri.com.vn